Chương 1176
"Y thuật của con rất tốt, người cũng cực kỳ thông minh, cha muốn đưa con ra nước ngoài học Tây y." Đốc quân nói.
Đầu óc Nhan Tâm ong lên một tiếng.
Cô dựa vào phu nhân và Thịnh Viễn Sơn mới có thể đứng vững ở phủ Đốc quân.
Kể từ khi đạo sĩ Tiêu Vân xuấthiện, sự tin tưởng của Đốc quân dành cho Nhan Tâm đã ngàn cân tre0 sợi tóc.
Rất nhiều người sống khiêm tốn. Khi tɾong tay không có ℭường quyền tuyệt đối, sự nổi bật mang lại không phải là lòng biết ơn mà là sự kiêng kỵ.
Giống như Đốc quân đối với Nhan Tâm.
Chỉ cần có người châm ngòi, cố tình bôi nhọ Nhan Tâm, Đốc quân nghe lọt tai hai phần, lại đối chiếu với khả năng "bói toán như thần" trước đây của Nhan Tâm, Đốc quân càng nghĩ càng kinh hãi.
Trong lòng Nhan Tâm lạnh toát.
Giá như cô là đàn ông thì tốt rồi. Nếu là nam giới, có lẽ Đốc quân không dám đối xử với cô như vậy.
"Cha, con quả thực rất muốn đi học Tây y, cảm ơn cha đã tính toán cho con. Con biết cha một lòng muốn tốt cho con." Nhan Tâm nói.
Không cần thiết phải trở mặt.
Cô là con nuôi của phu nhân, cũng là vị hôn thê của Cảnh Nguyên Chiêu, cô nhất định phải sống ở Cảnh gia. Không thể tung đòn chí mạng thì cứ tươi cười nghênh đón.
Cảnh Nguyên Chiêu từng nói với cô, người sợ chết sẽ chết trước, cô không được khiếp sợ trước mặt Đốc quân.
Cô phải khôn khéo.
Đốc quân rõ ràng thở phào nhẹ nhõm "Con hiểu chuyện nhất, cha không nhìn lầm con. Các cô gái bây giờ, uống chút mực Tây, chỉ có lợi chứ không có hại."
Lại nói "Con đi cùng với Giai Đồng, trường học bên kia cha tìm xong cho các con rồi. Hai đứa con chăm sóc lẫn nhaụ"
Nhan Tâm "Khi nào thì đi ạ?"
"Càng nhanh càng tốt." Đốc quân nói.
Nhan Tâm nhìn về phía ông ấy.
Cái nhìn này khiến ông ấy có chút chột dạ, nên giọng điệu uyển chuyển hơn vài phần "Một tháng saụ Trường học sẽ có người sắp xếp cho các con, tiền bạc không thành vấn đề."
Nụ cười của Nhan Tâm điềm tĩnh "Cha, tɾong tình huống bình thường, người lớn sẽ không nghe ý kiến của bậc con cháụ Cha còn đến hỏi con, đây là sự coi trọng đối với con, tɾong lòng con hiểu rõ."
Cô càng ngoan ngoãn phục tùng như vậy, Đốc quân càng cảm thấy hoảng hốt.
Ông ấy nảy sinh cảnh giác.
"Người cha bình thường còn tác oai tác quái, huống chi cha còn là Đốc quân. Cha, con sẽ không vô ơn, ngược lại còn ghi hận cha. Như vậy là lấy oán trả ơn, không biết điều, cũng phụ tấm lòng của cha." Nhan Tâm nói.
Đốc quân "Châu Châu Nhi, con nghĩ được như vậy, cha rất an ủi. Con là đứa trẻ ngoan, cha không nhìn lầm con."
"Vậy cha còn cần con làm gì nữa không?" Nhan Tâm hỏi.
Đốc quân "... Con phải nói với mẹ con một tiếng. Con nói với mẹ con là do con và Giai Đồng hẹn nhau, tiền đồ quan trọng hơn.
Đợi con học thành tài trở về, cha sẽ xây cho con một bệnh viện Tây y, con làm viện trưởng. Đến lúc đó đất đai, tiền bạc, cha cung cấp toàn bộ."
Nhan Tâm trầm ngâm "Con sợ mẹ sẽ đau lòng."
"Con cái rời tổ, làm mẹ không ai là không đau lòng." Đốc quân nói "Nhưng con cái phải rời khỏi đôi cánh của cha mẹ mới có thể trưởng thành."
Nhan Tâm lẳng lặng gật đầụ
"Châu Châu Nhi, chúng ta quyết định vậy nhé?" Đốc quân hỏi.
Nhan Tâm "Cha, cho con suy nghĩ một chút được không ạ? Năm ngày sau con sẽ trả lời cha."