Chương 1179
"Con giúp mẹ vượt qua thời điểm khó khăn nhất. Bây giờ đến lúc con khó khăn nhất, làm mẹ sao có thể ngáng chân con?" Mẹ nói "Mẹ sẽ dốc sức giúp con."
Nhan Tâm cảm ơn.
Phu nhân "Chúng ta lập một cái bẫy. Dù sao cũng phải lui thì lui cho đẹp, chôn xuống một đường dây. Ngày khác trở về, nhổ đường dây này lên, vừa thể diện vừa vinh quang."
Nhan Tâm "Vâng."
"Mẹ gọi Viễn Sơn tới, chúng ta bàn bạc kỹ lưỡng." Phu nhân nói.
Bà ấy khẽ thở ra một hơi, chậm rãi mà nặng̝ nề “Mẹ thật sự chịu đủ rồi."
Tim Nhan Tâm nhảy lên một cái.
"Mẹ..."
Phu nhân tự cười "Đừng sợ, mẹ vẫn ổn. Con và A Chiêu đều còn trẻ, mẹ sẽ cầm lái thay các con. Mẹ đang đợi những ngày được hưởng phúc an nhàn."
Nhan Tâm vâng dạ.
Phu nhân quả nhiên gọi Thịnh Viễn Sơn tới.
Thịnh Viễn Sơn nghe nói chuyện này, nhìn Nhan Tâm thật sâu "Cháu muốn đi tìm A Chiêu?"
"Vâng."
"Một mình cháu?"
"Cháu đưa cả Bạch Sương the0, Lang Phi Kiệt đã huấn luyện hai phó quan đáng tin cậy, họ cũng sẽ đi cùng. Ngoài ra, Đường Bạch sẽ sắp xếp vài người cho cháụ Mẹ cũng sẽ điều hai người cho cháụ Trước sau cháu sẽ mang the0 ít nhất tám người ra ngoài." Nhan Tâm nói.
Phu nhân mỉm cười "Suy nghĩ chu đáo."
Thịnh Viễn Sơn hơi nhíu mày "Như muối bỏ biển, còn lâu mới đủ."
"Cậu à, thật ra cháu là người thích hợp nhất. Cậu nghĩ xem, cháu là một người phụ nữ trẻ tuổi, đi đến đâu người ta cũng sẽ không quá đề phòng cháụ" Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn "Thất Bối Lặc cũng sẽ không đề phòng cháu sao? Cú ngã lớn nhất của cậu ta là ngã ở chỗ cháu đấy."
Nhan Tâm "Nhưng Thất Bối Lặc chỉ là một người, một đôi mắt, anh ta tất nhiên phải sai bảo thủ hạ làm việc. Lúc anh ta ở công quán Chương gia, có người hỗ trợ anh ta, những người đó nhận sự dặn dò của anh ta nhưng vẫn coi thường cháụ Cháu có rất nhiều lợi thế."
Cô là người có trí nhớ rất tốt, có thể dựa vào điểm này để lật ngược tình thế.
Đốc quân biết Nhan Tâm đã đến gặp phu nhân.
Khi trở về nội viện, ông ấy có chút chần chừ, không biết phải đối mặt với phu nhân như thế nào.
Nhưng ông ấy là chủ gia đình, vào thời khắc quan trọng, ông ấy phải đưa ra quyết định.
Ông ấy làm vậy là vì lợi ích của cả gia đình, thậm chí là vì cả Nghi Thành.
Khi Đốc quân bước vào nội viện, ông ấy thấy phu nhân đang sai người thu dọn đồ đạc.
"... Bà đang bận gì thế?" Đốc quân lo lắng hỏi phu nhân.
Sắc mặt phu nhân tái nhợt, gần như đứng không vững.
"Châu Châu Nhi sắp đi du học nước ngoài rồi, tôi sẽ đi cùng con bé." Phu nhân nói "Trước đây Nhu Trinh đi, tôi không ở bên cạnh, khi con bé trở về đã thay đổi h0àn toàn. Tôi không muốn Châu Châu Nhi phải một mình nơi đất khách quê người."
Đốc quân "..."
Phản ứng nằm tɾong dự liệu, Đốc quân thở phào nhẹ nhõm.
Nếu phu nhân không tức giận, ông ấy ngược lại không biết phải làm sao.
"A Uẩn, bà đừng giận." Đốc quân nắm lấy tay bà ấy "Chuyện này tôi đã suy nghĩ rất lâu, không làm không được."
"Ông có thể bàn bạc trước với tôi mà." Giọng phu nhân hơi cao lên "Vợ chồng hơn ba mươi năm, có khi nào tôi không thông cảm cho nỗi khó xử của ông không? Tại sao ông không nói trước với tôi chứ?"
"Tôi sợ bà buồn." Đốc quân nói.
Phu nhân "Bây giờ tôi không buồn sao?"