⬅ Trước Tiếp ➡

Đốc quân "A Uẩn, tôi làm vậy là để giải quyết dứt điểm mọi chuyện. A Uẩn, tôi thực sự hết cách rồi, tôi mới nhận được tin tức mới nhất, có thể có... thi thể của A Chiêụ.."
Phu nhân sững sờ "Cái gì?"
"Vẫn chưa chắc chắn " Đốc quân nói "Châu Châu Nhi ở tɾong nhà, tôi sẽ sợ, lỡ như là thật thì sao? Thà cứ đưa con bé đi trước đã."
Phu nhân "Sẽ không đâu, Châu Châu Nhi sẽ không khắc ai cả. Sau khi A Chiêu xảy ra chuyện, nếu không có con bé bên cạnh thì không biết sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện rắc rối nữa."
Bà ấy lại nói "A Chiêu mất tích, đám trẻ bên phủ Tây nhảy nhót không ngừng, lần nào cũng là Châu Châu Nhi giúp tôi xử lý công việc. Không có con bé, việc nhà cũng sẽ loạn."
Trong lòng Đốc quân thấy hổ thẹn.
Chuyện này, ông ấy đã trăn trở hơn nửa năm nay. Cho đến bây giờ, ông ấy vẫn không thể thuyết phục bản thân chấp nhận.
Trong lòng ông ấy có một cái gai.
Phải nhổ nó đi.
"Châu Châu Nhi có công, tôi sẽ thưởng cho con bé. Vàng thỏi sẽ không thiếu, chuyện này bà cứ yên tâm. Sau này con bé về nước, tôi sẽ mở cho con bé một bệnh viện Tây y." Đốc quân nói.
Phu nhân nhìn ông ấy chằm chằm, hồi lâu nước mắt trào ra.
Bà ấy khẽ dựa vào Đốc quân "Tôi không nỡ."
Đốc quân thấy thái độ của bà ấy đã h0àn toàn dịu xuống, tɾong lòng cũng yên tâm "Trẻ con đều cần có tiền đồ. Đi học hai năm sẽ có ích lớn cho con bé. Hơn nữa hai năm cũng đủ để chứng minh sự tɾong sạch của con bé, người ngoài sẽ không còn bàn ra tán vào nữa."
Ông ấy lại nói "Dù sao Châu Châu Nhi cũng là gái một đời chồng, sau này vẫn sẽ có lời ra tiếng vào. Đi du học dát vàng lên người, cũng là nâng cao giá trị cho con bé."
Nói đến đây, Đốc quân lập tức cảm thấy lẽ phải thuộc về mình.
Con dâu trưởng của phủ Đốc quân là người đã từng ly hôn, Đốc quân bao dung cô biết bao
Công lao trước đây của cô, Đốc quân không hề xóa bỏ. Nếu không nể tình quá khứ thì Đốc quân có thể đồng ý hôn sự này sao?
Bây giờ cục diện bất ổn, Đốc quân cũng không phải lấy oán báo ơn mà là hy vọng mọi người đều tốt.
Nhan Tâm cũng rất tốt, Đốc quân chỉ đưa cô đi mạ vàng, chứ đâu phải bắt cô đi chịu khổ.
"... A Uẩn, chẳng lẽ chúng ta đối với con bé còn chưa đủ tận tình tận nghĩa sao?" Đốc quân nói.
Phu nhân im lặng hồi lâu, vẫn khẽ tựa vào vai Đốc quân, không nói gì.
Những chiếc rương bừa bộn tɾong chính viện đã được sắp xếp lại.
Chuyện đi du học đã là ván đã đóng thuyền.
Các quý phu nhân, thiên kim tiểu thư ở Nghi Thành quan sát, đối với chuyện này có chút mơ hồ.
"Đây là lưu đày hay là bồi dưỡng?"
"Bây giờ cũng không biết nên đối xử với cô ta bằng thái độ nào, chúng ta có nên đi tiễn cô ta không? Lỡ như Cảnh gia thực sự muốn đuổi cô ta đi, chúng ta mà xán lại gần, chẳng phải sẽ chọc giận Đốc quân và phu nhân sao?"
"Cảnh gia làm vậy là có ý gì? Chẳng lẽ Đại thiếu soái thực sự đã chết rồi?"
Mọi người bàn tán xôn xao.
Cảnh Giai Đồng nghe được từ người khác mới biết tin mình và Nhan Tâm sắp lên đường sang Luân Đôn du học.
Cảnh Giai Đồng như bị sét đánh.
Cô ấy vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.


⬅ Trước Tiếp ➡