Chương 1182
Cảnh Giai Đồng mếu máo "Con có thể đi cùng chị ấy. Tại sao cha lại làm như vậy? Ông ấy thực sự muốn đuổi người sao?"
Phu nhân nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy, như dỗ dành trẻ con "Đừng lo lắng những chuyện này, về thu dọn đồ đạc đi."
Cảnh Giai Đồng thở ngắn than dài trở về.
Cô ấy nằm trên giường bất động.
Tâm trạng cô ấy vô cùng mâu thuẫn. Cô ấy rất muốn trốn khỏi phủ Tây, vạch rõ ranh giới với mẹ và anh chị em, đồng thời, cô ấy lại rất sợ thế giới bên ngoài.
Sự chưa biết khiến cô ấy sợ hãi.
Cô ấy nằm trên giường giả chết, không nhúc nhích, không thèm để ý đến ai.
Khó khăn của Cảnh Giai Đồng Tâm giải quyết giúp cô ấy.
Nhan Tâm đi tìm Đốc quân "Con đi trước dò đường cho Giai Đồng. Em ấy ở lại tɾong nước, bầu bạn với mẹ một năm. Tránh để mẹ cô đơn, cha thấy sao ạ?"
Mục đích của Đốc quân chỉ là đuổi Nhan Tâm đi, lười đôi co nhiều với Cảnh Giai Đồng, liền đồng ý ngay "Tùy nó vậy."
Cảnh Giai Đồng không ngờ lại giải quyết dễ dàng như vậy, mừng rỡ khôn xiết.
Cô ấy ôm Nhan Tâm, vừa cười vừa nhảy.
Hồi lâu cô ấy mới nhận ra, Nhan Tâm sắp phải một mình đi du học nơi đất khách quê người.
Rõ ràng cô ấy có thể đi cùng Nhan Tâm.
Chỉ có khó khăn của một mình Cảnh Giai Đồng được giải quyết, Nhan Tâm vẫn bắt buộc phải đi.
"Chị Nhan, chị không đi được không?" Cảnh Giai Đồng hỏi "Chị thông minh như vậy, đi nói với cha một tiếng, đợi anh cả về rồi hẵng đi."
"Nói ngốc nghếch." Nhan Tâm khẽ cười.
Cảnh Giai Đồng "Bên ngoài có lời ra tiếng vào, nói cha muốn đuổi chị đi. Có thật không?"
"Ừ."
Cảnh Giai Đồng kinh ngạc. Cô ấy sững sờ ở đó, hồi lâu không nhúc nhích.
"Vậy em đi cùng chị. Em mà không đi, e là chị càng nguy hiểm hơn. Sau này em nhất định phải đưa chị cùng về " Cảnh Giai Đồng lập tức nói.
Cảnh Giai Đồng nhát gan, đầu óc chậm hơn người khác một chút, nhưng lại có tấm lòng chân thành.
Nhan Tâm nắm lấy tay cô ấy "Giai Đồng, em tin chị có thể làm tốt không?"
"Tin, chị là người lợi hại nhất mà em từng gặp." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm "Vậy em yên tâm ở lại phủ Đốc quân. Bình thường hãy ở bên cạnh phu nhân nhiều hơn, chọc cho bà ấy cười. Chuyện của chị, em không can thiệp vào chính là giúp chị rồi."
"Chị sợ em làm vướng chân?"
"Đúng vậy." Nhan Tâm nói.
Cảnh Giai Đồng "..."
Nhan Tâm sắp đi, mọi việc ở Nghi Thành đều phải sắp xếp một chút.
Cô đến hiệu thuốc, để lại cho Trương Phùng Xuân một khoản tiền, lại giao cho anh ấy vài phương thuốc bí truyền còn lại, dặn dò anh ấy chăm sóc tốt hiệu thuốc.
"Nếu có vấn đề gì thực sự không giải quyết được thì anh hãy đi tìm Bán Hạ. Chồng của Bán Hạ là Lang Phi Kiệt vẫn đang làm việc ở phủ Đốc quân, anh ấy sẽ tìm cách báo cho phu nhân.
Bình thường đừng làm phiền phu nhân, có chuyện gì thì tự mình nghĩ cách. Làm ăn đừng quan tâm đến thắng thua nhất thời, người làm nghề y lấy nhân từ làm gốc." Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân ghi nhớ từng điều một.
Anh ấy không nghe thấy những đợt sóng ngầm tɾong giới thượng lưu, chỉ tưởng Nhan Tâm thực sự đi du học, rất mừng cho cô.
"Đợi cô trở về, sẽ là nhân tài am hiểu cả Trung Tây y rồi." Trương Phùng Xuân nói.
Nhan Tâm cười khổ.