⬅ Trước Tiếp ➡

Cho dù có Nhan Tâm đi cùng, cô ấy cũng chưa chuẩn bị gì cả.
Tiếng Anh của cô ấy chưa đủ tốt, tâm trí cô ấy cũng chưa đủ trưởng thành.
"... Không thể đợi nửa năm nữa sao?" Cảnh Giai Đồng lấy hết can đảm đi hỏi Đốc quân.
Tâm trạng Đốc quân Cảnh không vui "Đợi cái gì?"
"Như vậy quá đột ngột." Cảnh Giai Đồng nói.
Đốc quân Cảnh "Khi đánh trận, quân địch bất ngờ tấn công, chẳng lẽ còn đợi con trang bị đầy đủ rồi mới xuấtquân?"
"Cha, chuyện này không giống nhau " Cảnh Giai Đồng tức phát khóc "Nếu là A Nghiên ra nước ngoài, cha nhất định sẽ không đối xử vội vàng với em ấy như vậy. Cha, cha quá thiên vị rồi."
Đốc quân bực bội liếc nhìn cô ấy "Con ra ngoài, cha không thiếu của con một xu nào, con làm loạn cái gì?"
"Không phải chuyện tiền bạc " Nước mắt Cảnh Giai Đồng tuôn rơi không ngừng "Con chưa chuẩn bị xong, cha ơi, con chưa chuẩn bị tâm lý."
Chủ đề lại quay trở về.
Đốc quân đau đầu "Không cần chuẩn bị."
"Con cần, con rất cần " Cảnh Giai Đồng phá lệ làm loạn "Để chị Nhan đi một mình trước, đợi chị ấy quen bên đó rồi con sẽ đi."
Đốc quân đột nhiên nghi ngờ, có phải Nhan Tâm xúi giục Cảnh Giai Đồng đến làm loạn hay không.
Ông ấy sầm mặt xuống "Chuyện này đừng nói nữa. Ra ngoài."
Cảnh Giai Đồng co rúm vai lại.
Kế hoạch bất ngờ này suýt lấy mạng Cảnh tiểu thư.
Cô ấy đang cân nhắc xem làm thế nào để trốn tránh.
Rõ ràng có thể để Nhan Tâm đi trước, cô tìm hiểu kỹ càng, học một năm rồi Cảnh Giai Đồng hãy đi.
Dù là môi trường, chỗ ở hay bài vở, Nhan Tâm đều đã có kinh nghiệm. Đến lúc đó, Cảnh Giai Đồng cũng đã chuẩn bị thỏa đáng.
Nói không chừng, cô ấy còn tìm được chồng rồi ấy chứ.
Mọi chuyện đâu vào đấy, không cần vội vàng.
"Cô nói xem, nếu tôi tre0 cổ tự tử thì cha có đau lòng không?" Cảnh Giai Đồng hỏi hầu gái "Chiêu này có tác dụng͟͟ với ông ấy không?"
Hầu gái bị cô ấy dọa giật mình, khuyên cô ấy đừng làm chuyện dại dột, lại nói "Tiểu thư có thể đi tìm Đại tiểu thư, nhờ cô ấy nghĩ cách giúp tiểu thư."
Cảnh Giai Đồng "Chị ấy cũng đủ phiền lòng rồi, tôi không muốn làm phiền chị ấy."
Bên ngoài không ít người nói, lần này Nhan Tâm đi du học là lành ít dữ nhiềụ
Mọi người đều đang đoán g͙ià đoán non dụng͟͟ ý của phủ Đốc quân.
Bản thân Cảnh Giai Đồng còn thấy phiền, huống chi là Nhan Tâm? Lúc này đi tìm cô, chắc chắn sẽ càng thêm ngột ngạt.
"Tôi không hiểu cha, rốt cuộc tại sao ông ấy đột nhiên lại sắp xếp màn này? Chuyện này quá bất thường, bên ngoài đều đang đồn đoán." Cảnh Giai Đồng thở dài.
Cô ấy đi tìm phu nhân.
Cô ấy bày tỏ ý kiến tương tự Cô ấy chưa chuẩn bị xong. Cô ấy không muốn ra đi tɾong tình cảnh rối ren. Cha không có lý do hợp lý, dù là đuổi cô ấy đi thì cũng phải nói cho rõ ràng.
Cảnh Giai Đồng khóc lóc không ngừng trước mặt phu nhân "Là con đáng ghét lắm sao ạ?"
Phu nhân an ủi cô ấy "Không có."
"Đất khách quê người, sẽ mất mạng đó. Phu nhân. con chưa đến hai mươi tuổi, con không muốn chết." Cảnh Giai Đồng nói "Con không đi."
Lại hỏi "Có thể để chị Nhan đi một mình không ạ?"
"Chị con đi một mình, người ngoài càng có cớ để bàn tán." Phu nhân nói.


⬅ Trước Tiếp ➡