⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Giai Đồng đặc biệt cảnh giác.
Hai chị em trò chuyện, Cảnh Giai Đồng không dám nói gì cả, chỉ làm the0 lời dặn của Nhan Tâm, tiết lộ tin tức Nhan Tâm sẽ xuấtphát vào ngày hai mươi tháng ba cho Cảnh Phỉ Nghiên biết.
Đợi cô ta đi rồi, Cảnh Giai Đồng đi tìm Nhan Tâm.
"A Nghiên sẽ làm gì?" Cảnh Giai Đồng có chút lo lắng "Em ấy sẽ không làm chuyện dại dột chứ?"
"Có thể cô ta sẽ không, nhưng người khác thì sẽ làm." Nhan Tâm nói.
Giới thượng lưu đều phỏng đoán, Nhan Tâm ra nước ngoài, sáu phần là bị phủ Đốc quân lưu đày, bốn phần là vẫn không nỡ từ bỏ cô.
Cô có thể xui xẻo triệt để, cũng có thể sau này sẽ lật ngược tình thế.
Những kẻ không muốn cô lật ngược tình thế, có thể nhân lúc Đốc quân và phu nhân còn đang do dự, thay họ đưa ra quyết định, trừ khử Nhan Tâm.
Hoặc tạo ra sự cố, giấu Nhan Tâm đi, chiếm làm của riêng.
Đây là một cơ hội rất tốt.
Tất cả những kẻ dã tâm, kẻ thù, đều sẽ rục rịch vào lúc này.
Chu Quân Vọng, phủ Tây cần cơ hội này, Nhan Tâm, phu nhân và Thịnh Viễn Sơn cũng cần, những kẻ tɾong bóng tối, có thể cũng đang quan sát.
Nhan Tâm không nói chuyện nhiều với Cảnh Giai Đồng, sợ cô ấy không chịu nổi áp lực.
Cô bắt đầu thu dọn hành lý.
"Lúc tôi không có nhà, vẫn là bà Phùng quản gia. Chị Cát hỗ trợ, hai người giúp đỡ lẫn nhaụ Vi Minh và chị Trình, hai người có thể trông coi viện, cũng có thể đi lại khắp nơi." Nhan Tâm nói.
Lại nói "Đợi tôi về. Tôi vẫn sẽ trở về, có lẽ không lâu đâụ"
Mấy người đều vâng dạ.
"Mọi người tin tôi sẽ trở về đúng không?" Nhan Tâm lại hỏi.
Mấy người đều gật đầụ
Nhan Tâm "Hãy giữ vững niềm tin như vậy, tuyệt đối đừng nản lòng."
Mọi việc đã thỏa đáng, Nhan Tâm cũng đã chuẩn bị xong.
Bạch Sương đi the0 bên cạnh cô. Những người khác xuấtphát trước, đợi cô ở nửa đường.
Nhan Tâm sắp bước lên một con đường mới. Điều khiến chính cô cũng ngạc nhiên là cô không hề sợ hãi hay lo âu, bởi vì cô biết, Cảnh Nguyên Chiêu đang đợi cô ở phía trước.
Cô không phải đi về phía chưa biết mà là đi về phía anh.
Ngày hai mươi, trời đổ mưa phùn lất phất.
Mưa xuân như tơ, đan chéo dày đặc, làm ẩm ướt đất đai hai bên nhà ga, nở ra những bông hoa nhỏ không tên. Khắp nơi xanh tươi mơn mởn, tràn đầy sức sống.
Nhan Tâm dẫn the0 hầu gái Bạch Sương, còn có một phó quan riêng của Đốc quân, xách the0 vài kiện hành lý giúp Nhan Tâm, đi đến ga tàu hỏa.
Không ít người đến xem náo nhiệt.
Đốc quân, phu nhân và Thịnh Viễn Sơn đều đi tiễn, Cảnh Giai Đồng đi the0 saụ
Trước cửa ga tàu hỏa, thế mà lại có phóng viên.
Nhan Tâm gật đầu với một người tɾong số đó.
Phóng viên đó là Tống Du Du, Nhan Tâm quen biết cô ta, có chút giao tình.
"Nhan tiểu thư, cô đi nước ngoài du học hay là đi du lịch?" Tống Du Du chủ động hỏi.
Đốc quân nhíu mày.
Chuyện gì thế này?
Nhan Tâm đã nổi tiếng đến mức này rồi sao? Cô đi xa một chuyến thế mà có phóng viên túc trực ở cửa ga tàu hỏa, tự nhiên coi cô như người làm chính trị, danh ca nổi tiếng.
Nhan Tâm mỉm cười thản nhiên, trả lời câu hỏi của Tống Du Du rất lịch sự "Đi du học, đến Luân Đôn."


⬅ Trước Tiếp ➡