⬅ Trước Tiếp ➡

"Nhan tiểu thư đi học cái gì, khi nào trở về, những chuyện này có dự định gì chưa?" Tống Du Du lại hỏi.
Nhan Tâm "Dự định học Tây y, nếu tình thế thay đổi thì mọi thứ đều sẽ thay đổi. Còn về việc khi nào trở về thì phải xem tình hình đã."
Ngập ngừng một chút, cô lại nói "Hiện giờ Nghi Thành thái bình, không cần đến tôi nữa."
Sắc mặt Đốc quân trầm xuống.
Ông ấy liếc nhìn phó quan trưởng của mình, ra hiệu đuổi phóng viên đi, đừng tiếp tục dây dưa.
Đốc quân rất sợ Nhan Tâm nói ra lời gì đó tɾong lúc nóng giận, công khai trở mặt.
"Nếu cần đến cô thì cô còn quay về không?" Tống Du Du lại hỏi.
Nhan Tâm "Khoảng Lập thu hai năm sau, nếu tai họa của Nghi Thành không giải quyết được thì tôi nhất định sẽ quay về, dù có bị phản đối."
Các phóng viên khác vốn chỉ nghe Tống Du Du hỏi Nhan Tâm, không chen vào.
Nhan Tâm quả thực là nhân vật làm mưa làm gió, mọi người đều biết cô.
Nhưng chủ đề về cô lại đặc biệt ít.
Con người cô quá mức kín tiếng, báo chí đưa tin về cô, chủ yếu đều là tin tức tích cực.
Giá trị tin tức có thể khai thác trên người Nhan Tâm quá ít, các phóng viên gần như không hiểu gì về cô. Đột nhiên có người đến tòa soạn, bảo họ đến ga tàu hỏa, các phóng viên không biết đến để làm gì, nhưng đều đã đến.
Họ đã tìm hiểu trước một chút, tuy nhiên không ngờ Đốc quân và phu nhân cũng ở đó.
Những thông tin họ tìm hiểu được, bây giờ hỏi ra, rất có khả năng tự vả mặt mình, cho nên họ không có gì để nói.
Chỉ có Tống Du Du tin tức nhanh nhạy nhất, hỏi đông hỏi tây.
Cho đến khi Nhan Tâm nói ra câu này, các phóng viên khác đều kinh ngạc.
Họ nhao nhao bước tới vài bước "Nhan tiểu thư, Nghi Thành sẽ có tai họa gì sao?"
"Nhan tiểu thư, bói toán chỉ là mê tín dị đoan, điểm này cô có thừa nhận không?"
"Nhan tiểu thư, cô cảm thấy có tai họa gì? Tại sao cô lại nói như vậy?"
Phó quan bước lên, ngăn cản các phóng viên.
Đoàn người đi vào ga tàu hỏa.
Trên sân ga, Đốc quân nhìn Nhan Tâm thật sâu, lên tiếng nói "Châu Châu Nhi, trước mặt phóng viên nói năng chú ý một chút."
Nhan Tâm nhìn lại ông ấy, mỉm cười "Cha, câu này con cũng muốn nói với cha, lại sợ cha đa nghi, tưởng con không muốn đi nên mới cố ý nói như vậy.
Hai năm sau, nếu cha có việc thì hãy phái người đi mời con về. Chúng ta là người một nhà, con sẽ không bao giờ xa cách với cha."
Cô nói xong, bước lên ôm phu nhân một cái, lại nhẹ nhàng ôm Đốc quân một cái.
Khi Thịnh Viễn Sơn chạm vào cô, đã ôm lại cô thật chặt.
Nhan Tâm bị anh ấy siết ma͙nh một cái.
Anh ấy thì thầm vào tai Nhan Tâm "Đợi cậu ở Thiên Tân. Ba tháng sau gặp lại, nhất định phải nhớ kỹ "
Nhan Tâm ừm một tiếng.
"Nhớ kỹ đấy, Châu Châu Nhi." Anh ấy lại nói "Đừng lừa dối cậụ Nếu cháu lừa cậu thì cậu cũng sẽ lừa cháụ"
Nhan Tâm trịnh trọng gật đầu "Cháu biết rồi cậụ"
Thịnh Viễn Sơn buông tay ra.
Nhan Tâm cũng ôm Cảnh Giai Đồng một cái. Lúc Cảnh Giai Đồng ôm cô, có hơi muốn khóc.
"Em nên đi cùng chị." Cảnh Giai Đồng nói.
Tính cách cô ấy ở phương diện này rất giống Đốc quân Một chuyện cứ do dự mãi không quyết, dù đến lúc sắp xuấtphát, vẫn không thể hạ quyết tâm, lắc lư không yên.


⬅ Trước Tiếp ➡