Chương 1186
Cô ấy không muốn đi, nhưng lại không nỡ để Nhan Tâm đi một mình.
May mà Cảnh Nguyên Chiêu không di truyền tính cách này của Đốc quân.
"Thay chị chăm sóc phu nhân." Nhan Tâm nói nhỏ với cô ấy "Giai Đồng, chị sẽ biết ơn em lắm."
Cảnh Giai Đồng "Vâng."
Nhan Tâm lên tàu chuyên dụng͟͟, xe lửa khởi động, cô chen chúc trước cửa sổ xe, vẫy tay với mọi người, nói lời tạm biệt lần nữa.
Xe lửa kêu xình xịch lao về phía trước, Nhan Tâm đang thay bộ quần áo mà Bạch Sương chuẩn bị cho cô.
Bạch Sương lại trùm kín đầu và mặt cô, còn làm đồ bảo hộ ở khuỷu tay và đầu gối cho cô.
"Sao thế?" Nhan Tâm nhìn khuôn mặt đưa đám của cô ấy, không nhịn được cười.
"Thiếu soái mà biết tôi đưa tiểu thư nhảy tàu, anh ấy sẽ bắn bỏ tôi mất." Bạch Sương nói.
Lời tuy nói vậy, nhưng Nhan Tâm biết tấm lòng của cô ấy. Cô ấy lo lắng Nhan Tâm sẽ bị thương, dù sao nhảy xuống với tình hình khó lường, thay đổi tɾong chớp mắt.
"Đừng lo, tôi sẽ cẩn thận." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương vâng dạ.
Tàu chuyên dụng͟͟ chạy được nửa giờ, lộ ra một ngọn đồi thấp.
Cây cối xung quanh che khuất, Nhan Tâm và Bạch Sương bèn nhảy ra khỏi cửa sổ, lăn xuống the0 đường núi, lăn vào bụi cây dưới chân núi.
Hành lý trên xe, không có bao nhiêu tiền bạc, chỉ là ít quần áo.
Cô và Bạch Sương coi như là bị người của Đốc quân "áp giải" đến Quảng Thành, rồi từ Quảng Thành đến Hồng Kông đi tàu thủy.
Thời điểm nhảy tàu nắm bắt khá chuẩn.
"Đại tiểu thư, thế nào rồi?" Bạch Sương đỡ Nhan Tâm dậy.
Nhan Tâm bọc kín mít, nhưng đá vẫn làm xước lưng cô. May mà không chảy máu, chỉ có một vệt dài, hơi sưng lên.
Đầu gối bị va đập, đau điếng. Nhan Tâm đưa tay xoa nắn, xương không sao.
"Vết thương nhỏ, không đáng ngại." Nhan Tâm nói.
Trong bụi cây, phó quan xuấtphát trước đó đã đón được Nhan Tâm và Bạch Sương.
Xe ngựa đợi sẵn dưới chân núi, hai người lên xe, ngựa phi nước đại.
Xe ô tô giấu tɾong rừng cây, Nhan Tâm và Bạch Sương ngồi lên ô tô, lúc này mới cảm thấy an tâm hơn nhiềụ
"Đi thẳng đến bến tàu, có thuyền đợi sẵn, là thuyền do phu nhân chuẩn bị." Phó quan nói với Nhan Tâm.
Nhan Tâm gật đầụ
Con thuyền này sẽ ngụy trang thành tàu chở hàng, vận chuyển Nhan Tâm thẳng đến Thiên Tân.
Kế hoạch của thủy đến Thiên Tân, rồi từ Thiên Tân đi Bắc Thành một chuyến, thăm Trương Nam Thù, thuận tiện đợi Thịnh Viễn Sơn.
Thịnh Viễn Sơn nhất quyết đòi đi cùng cô sang Đông Dương tìm Cảnh Nguyên Chiêu, anh ấy không yên tâm để Nhan Tâm ra nước ngoài một mình.
Nhan Tâm đã đồng ý.
Cô sẽ ở nhà Trương Nam Thù hai ba tháng, sau đó hội họp với Thịnh Viễn Sơn ở Thiên Tân, rồi lại xuấtphát.
Tàu chở hàng rất lớn, quả thực cũng chở đầy một tàu hàng hóa, Nhan Tâm và Bạch Sương ở khoang dưới cùng.
Đi đường thủy chưa được bao lâu, thuyền trưởng vào báo với Nhan Tâm "Đại tiểu thư, có thuyền chặn đường."
"Không sao, người đó sẽ nhường đường thôi, cho người đó chút thời gian." Nhan Tâm nói.
Cô tiếp tục ngồi tĩnh lặng uống trà với Bạch Sương.
Một lát sau, thuyền trưởng lại vào, nói với Nhan Tâm "Thuyền bên kia nhường đường rồi."
Nhan Tâm ngồi tɾong khoang thuyền, loáng thoáng nghe thấy tiếng của Chu Quân Vọng bên ngoài.
"Nhan Tâm, Nhan Tâm " Anh ta gọi cô hai tiếng.
Nhan Tâm không trả lời.