⬅ Trước Tiếp ➡

Người đi the0 xe, bao gồm cả trưởng tàu, tổng cộng năm mươi người, chỉ có một người trốn thoát.
"Chôn một lượng lớn thuốc nổ, Đốc quân. Xe bị nổ từ giữa, lúc đó tôi đang kiểm tra tình hình ở đuôi xe, liền lập tức nhảy xuống." Vị phó quan đó báo cáo với Đốc quân.
Gân xanh trên trán Đốc quân giật giật "Đại tiểu thư đâu?"
"Vẫn chưa xem, không biết tình hình thế nào." Người đó nói.
Anh ta chỉ có một mình, đành phải vội vàng chạy đi tìm quân đội đóng trú gần đó, mượn dùng máy vô tuyến đïện, đánh đïện báo về Nghi Thành, thông báo chuyện này.cho Đốc quân.
Sau đó, anh ta vẫn luôn ở lại chỗ quân đội đóng trú, không dám quay lại xem tình hình.
Thịnh Viễn Sơn lẳng lặng nhìn.
"Anh rể, đây là đoàn tàu chuyên dụng͟͟ của anh. Không phải muốn mưu hại Châu Châu Nhi mà là muốn mưu hại anh." Thịnh Viễn Sơn nói.
Gân xanh trên trán Đốc quân đều nổi lên.
Nhan Tâm chết rồi.
Ông ấy làm chủ, sắp xếp đoàn tàu chuyên dụng͟͟ đưa cô đi. Kết quả cô chết trên xe, còn chôn the0 mạng của mấy chục phó quan.
Trở về ăn nói thế nào với phu nhân?
Con trai không có tin tức, Nhan Tâm lại chết rồi, cô có thể đổi lại mạng của Cảnh Nguyên Chiêu không?
Đốc quân chưa từng nghĩ muốn cô chết.
Lúc này, ông ấy gần như muốn nổi cơn tam bành.
"Tra, điều tra kỹ càng cho tôi " Đốc quân tức đến mức môi run rẩy "Phải tra cho rõ, rốt cuộc là kẻ nào muốn hành thích "
Thịnh Viễn Sơn "Anh rể, chúng ta rút về trụ sở trước đã. Nếu đã là hành thích thì nơi này chưa chắc an toàn."
Đốc quân lập tức rút về.
Ông ấy im lặng rất lâu, mới nói với Thịnh Viễn Sơn "Anh chưa từng nghĩ sẽ hại chết Châu Châu Nhi."
"Vẫn chưa nhìn thấy thi thể của cô ấy." Thịnh Viễn Sơn nói.
Đốc quân "Anh biết ăn nói sao với chị em đây? Anh chưa từng nghĩ sẽ thành ra thế này "
"Anh rể, chưa nhìn thấy thi thể, đừng hoảng loạn vội." Thịnh Viễn Sơn nói.
Trong mắt Đốc quân cay xè dữ dội "Viễn Sơn, anh cũng không chấp nhận được, nhưng..."
Đã rà soát cả đêm, toa xe ở chính giữa cháy quá dữ dội, đã không còn nhìn ra dấu vết. Những bộ hài cốt ở gần toa giữa cũng bị cháy đến mức không nhận ra hình dạng.
Có Nhan Tâm hay không, không ai dám chắc.
Phu nhân nghe tin này thì ngã bệnh, bà ấy khóc lóc làm ầm ĩ với Đốc quân.
"Tôi muốn dọn ra ngoài, tôi muốn dọn khỏi đây Con trai tôi mất rồi, con dâu tôi cũng mất rồi." Phu nhân khóc nức nở.
Đốc quân đành phải dỗ dành bà ấy, suýt nữa thì quỳ xuống tạ tội.
Người hối hận nhất, không ai khác chính là Đốc quân.
Thực ra cũng chỉ là tâm ma của ông ấy tác quái, chứ không phải Nhan Tâm phạm lỗi gì.
Ngược lại, Nhan Tâm có vô số công lao, không hề có lỗi lầm. Bây giờ cô chết như vậy, cảm giác tội lỗi của Đốc quân ùa về.
Thịnh Viễn Sơn an ủi phu nhân "Châu Châu Nhi có thể chưa chết, bên cạnh cô ấy có một Bạch Sương võ nghệ cao ℭường đi the0. Vào lúc nguy cấp, nói không chừng Bạch Sương đã đưa Châu Châu Nhi trốn thoát rồi."
Phu nhân nghe lời này, sắc mặt hơi chuyển biến tốt hơn vài phần.
Đốc quân không tin lắm, dù sao vụ nổ chỉ diễn ra tɾong tích tắc, h0àn toàn không kịp chạy.


⬅ Trước Tiếp ➡