⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng phu nhân thích nghe những lời như vậy, giống như ông ấy sẵn lòng tin rằng Cảnh Nguyên Chiêu còn sống vậy, Đốc quân chỉ đành nương the0 lời này để an ủi phu nhân.
Cảnh Phỉ Nghiên nghe nói phu nhân bị bệnh, đến phủ Đốc quân thăm bệnh.
Cô ta nói với Đốc quân "Cha, nếu phu nhân thực sự quá sức, con có thể qua đây giúp cha quản việc nhà."
Đốc quân lẳng lặng nhìn cô ta "Bây giờ con nói lời này, có thích hợp không?"
Cảnh Phỉ Nghiên cắn môi "Cha, cha đừng đa nghi..."
"Cha có đa nghi hay không đều không quan trọng, phu nhân rất khó mà không đa nghi." Đốc quân lạnh lùng nói "A Nghiên, con không phải loại người ngu ngốc này, tại sao lại nói những lời ngu xuẩn như vậy?"
Cảnh Phỉ Nghiên sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu "Con xin lỗi cha."
Ánh mắt Đốc quân chuyển từ lạnh lẽo sang phẫn nộ "A Nghiên, con thành thật nói cho cha biết, chuyện đoàn tàu phát nổ có liên quan đến con hay Hạ gia không?"
Cảnh Phỉ Nghiên giật mình, đầu gối mềm nhũn quỳ xuống, hoa dung thất sắc "Cha, chuyện này sao có thể trách lên đầu con? Con không biết, con không biết gì hết, cha ơi "
"Đoàn tàu chuyên dụng͟͟ của cha, lộ trình bị tiết lộ là chuyện lớn. A Nghiên, một khi cha tra ra manh mối thì cha sẽ không tha cho con." Đốc quân nói.
Cảnh Phỉ Nghiên khóc đầm đìa nước mắt "Cha, tại sao cha lại nghi ngờ con? Người cha nghi ngờ trước đó là Nhan Tâm, chị ta đã chết rồi, chẳng lẽ cha cũng muốn con chết sao?"
Đốc quân giật mình.
Cơn giận của ông ấy thu lại, bước lên đỡ cô con gái đang khóc như hoa lê dính hạt mưa dậy "Cha chỉ là nói lời khó nghe trước. A Nghiên, con không làm chuyện khiến cha thất vọng chứ?"
"Con không có, con đảm bảo " Cảnh Phỉ Nghiên nghẹn ngào nói.
Đốc quân gật đầu "Con về trước đi."
Những buổi tiệc tùng của giới thượng lưu Nghi Thành mấy ngày nay vô cùng náo nhiệt.
Tất cả mọi người đều đang bàn tán về Nhan Tâm.
Báo buổi sáng đăng hình bóng lưng cô rời khỏi Nghi Thành, cùng lời tiên tri tiết Lập thu hai năm sau và lúc đó sẽ cần đến cô.
Mọi người đều giật mình.
"Cô ta có thể nói rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì không?"
"Tai họa gì chứ? Mưa lớn như lần trước à, hay là chuyện khác? Cô ta nói cho rõ rồi hãy đi "
"Bảo phóng viên đi phỏng vấn cô ta, hỏi tiếp đi. Cô ta không nói hết, chết người là tội lỗi của cô ta đấy."
Báo buổi tối lại đăng tin cô nghi ngờ đã chết tɾong vụ nổ, gây chấn̵ động một thời.
Cô thế mà có thể đã chết rồi.
"Có phải cô ta tiết lộ thiên cơ nên bị trời phạt không?"
"Phu nhân rất coi trọng cô ta, lúc này chắc khóc chết đi được rồi nhỉ?"
"Nghe nói cô ta chưa chết, không tìm thấy hài cốt."
"Cả toa tàu cháy rụi, tìm hài cốt ở đâu? Khả năng cao là chết rồi."
"Rốt cuộc ai đã cho nổ chết cô ta?"
Phủ Đốc quân vẫn đang điều tra vụ nổ, coi như trọng án.
Điều tra đi điều tra lại, lại tra ra phủ Tây.
Đốc quân đau đớn suy nghĩ, muốn bắt Cảnh Phỉ Nghiên lại, giao cho Thịnh Viễn Sơn thẩm vấn.
Phu nhân đã ngăn lại.
Bà ấy yếu ớt và nặng̝ nề, đẫm lệ ép hỏi Đốc quân "Rốt cuộc ông muốn chết bao nhiêu đứa con mới cam lòng? A Nghiên bị oan, con bé bị người ta vu oan giá họa."
Nhưng Cảnh Phỉ Nghiên không thể lần nào cũng bị người ta vu oan được.


⬅ Trước Tiếp ➡