⬅ Trước Tiếp ➡

Lần trước tɾong vụ án của Cảnh Trọng Lẫm cũng có cô ta. Nhiếp Kiều chính miệng chỉ chứng là Cảnh Phỉ Nghiên đứng sau chủ mưụ
Đốc quân không nỡ bỏ con gái, không muốn nghi ngờ. Nhưng phủ Tây ghi hận Nhan Tâm đâu phải ngày một ngày hai, giờ đây chối bỏ thế nào?
"A Uẩn, A Nghiên nó... tôi bảo Viễn Sơn thẩm vấn nó chính là muốn rửa sạch hiềm nghi cho nó." Đốc quân nói.
Phu nhân "Châu Châu Nhi là con gái nuôi của tôi, là con dâu tương lai của tôi, Viễn Sơn là em trai tôi. Ông bảo em ấy thẩm vấn, thẩm ra hay không thẩm ra đều vô nghĩa.
Ông nghi ngờ A Nghiên thì phái người khác đi thẩm vấn. Đừng để Viễn Sơn dính vào chuyện này. Con của tôi đã mất tích rồi mà."
Nói rồi, phu nhân lại khóc như mưa.
Đốc quân đành phải đỡ lấy bà ấy, ra sức an ủi.
Phu nhân vẫn khóc rất thương tâm, bà ấy gần như tuyệt vọng "A Nghiên sẽ không làm thế, con bé sẽ không hại ai cả. Anh cả, anh hai của con bé và cả Châu Châu Nhi đều không liên quan đến con bé đâu, Đốc quân à."
Tim Đốc quân nhảy dựng.
Lời tuy nói như vậy, nhưng Đốc quân vẫn sai người đi thẩm vấn Cảnh Phỉ Nghiên, chỉ là không gọi Thịnh Viễn Sơn.
Phu nhân tung tin ra ngoài, kiên quyết tin rằng Cảnh Phỉ Nghiên bị oan.
Tuy nhiên, nước cờ này lại là một đòn hiểm.
Lời ra tiếng vào lan tràn khắp Nghi Thành.
Sau bữa cơm, mọi người đều bàn tán về Cảnh Phỉ Nghiên.
"Lần nào cũng có cô ta, lần nào cô ta cũng vô tội. Dù cô ta có bị oan thật thì không thể tránh đi được sao? Tại sao lần nào cũng dính líu đến cô ta?"
"Chính là cô ta làm Đốc quân thương con gái, không muốn nghi ngờ. Con nuôi lao khổ công cao, vẫn bị lưu đày, chết giữa đường, con gái ruột tay đầy máu tươi, chẳng qua chỉ làm bộ làm tịch, giả vờ thẩm vấn."
"Khỏi cần xem, kết quả thẩm vấn chắc chắn là vô tội "
Quả nhiên, Cảnh Phỉ Nghiên bị thẩm vấn ba ngày, thực sự vô tội.
Hai lần hiềm nghi, hai số hận thù cho Cảnh Phỉ Nghiên.
Tâm thái của mỗi người xem đều là nghi ngờ.
Vì vậy, Cảnh Phỉ Nghiên lại trở thành kẻ tội ác tày trời tɾong miệng mọi người, chỉ là được Đốc quân ra sức bao che.
Điều này còn lợi hại hơn nhiều so với việc phu nhân khăng khăng nói cô ta có tội.
Nếu phu nhân cứ khăng khăng nói cô ta có tội thì dù chứng cứ như núi, có khi dư luận lại đoán phu nhân "chết con trai và con nuôi nên phát điên nên cắn bậy", tɾong lúc vô hình lại giải vây cho Cảnh Phỉ Nghiên.
Tâm thái của người xem, phu nhân đã nắm rõ tɾong lòng bàn tay.
Cảnh Phỉ Nghiên khóc lóc ở nhà.
Người hầu tâm phúc của cô ta khuyên nhủ "Ngũ tiểu thư, dù sao Nhan Tâm cũng chết rồi, mục đích của cô đã đạt được. Cần gì phải đau lòng khóc lóc vì những lời đồn đại này?"
"Tôi mất hết mặt mũi rồi Nhan Tâm luôn được mọi người tung hô, chị ta có bao giờ bị ném đá xuống giếng thế này đâu?" Cảnh Phỉ Nghiên khóc nói.
Một người phụ nữ có uy vọng, nhất định phải có danh tiếng cực tốt, đạo lý này Cảnh Phỉ Nghiên đã hiểu từ nhỏ.
Cảnh Phỉ Nghiên nghĩ rằng, nếu Nhan Tâm bị lưu đày, lại bị nổ chết thì có thể mua chuộc báo chí bôi nhọ cô.
Cứ nói cô phạm tội tày đình.
Ám chỉ với dân chúng rằng cô đã bị xử tử.


⬅ Trước Tiếp ➡