Chương 1192
Người hầu thở dài "Cô ta chết, phu nhân đau lòng muốn chết, Đốc quân sợ điều này. Có thể dỗ dành phu nhân vui vẻ, ông ấy rất vui. Ông ấy không quan tâm đến Nhan Tâm đâụ"
Bà ta lại nói "Đôi khi Đốc quân thật khiến người ta lạnh lòng. Có lẽ ngoài Thịnh thị ra, những người khác đều không nắm được ông ấy. Tính cách của ông ấy, chốc lát lại thay đổi, còn khó đoán hơn cả thời tiết."
Chỉ có Đại phu nhân Thịnh thị nắm Đốc quân tɾong lòng bàn tay, khiến ông ấy vui vì niềm vui của bà ấy, lo vì nỗi lo của bà ấy.
Bản lĩnh này đủ để Cảnh Phỉ Nghiên học cả đời.
Nhan Tâm ảm đạm rời đi, vốn dĩ phải chịu đủ mọi lời gièm pha.
Tuy nhiên, tɾong sự kiện chấn̵ động này, Nhan Tâm lại "bình an vô sự".
Sự nghi ngờ đổ dồn lên Cảnh Phỉ Nghiên, trở thành đề tài bàn tán lớn nhất của giới thượng lưu Nghi Thành.
Chuyện này quá hấp dẫn, ai cũng hận không thể phân tích xem "Cảnh Phỉ Nghiên có tội hay không", nên chủ đề này được chào đón nhất.
So sánh với việc đó, sự ra đi của Nhan Tâm dường như chỉ là đi du học nước ngoài.
Rất nhiều thiên kim tiểu thư đi du học, chuyện này dù chỉ là tấm màn che đậy thì có thể bàn ra tán vào được gì chứ?
Cảnh Phỉ Nghiên đã làm bia đỡ đạn cho Nhan Tâm.
Thanh Bang tổ chức tang lễ cũng là một tɾong những chủ đề, lời tiên đoán của Nhan Tâm về cuộc khủng hoảng hai năm sau có đáng tin hay không lại là một chủ đề khác.
Trình Tam Nương trừ khử một đường chủ tâm phúc của Chu Quân Vọng, hai người chính thức trở mặt, cũng làm tăng độ khó cho việc nắm quyền của Chu Quân Vọng.
Nhan Tâm không biết những chuyện này.
Tàu thủy ngày nay dùng động cơ, tốc độ rất nhanh, cuối tháng Nhan Tâm đã đến bến tàu Thiên Tân.
Đường Bạch sắp xếp người của Cảnh Nguyên Chiêu ở Thiên Tân đón tiếp Nhan Tâm, bố trí cô tạm trú tại khách sạn.
Nhan Tâm phái người đưa thư đến phủ Trương soái ở Bắc Thành.
Cô phái người đi vào buổi chiềụ Chín giờ tối, Trương Nam Thù đã đến Thiên Tân.
Họ đã hơn nửa năm không gặp, cả hai đều gầy đi một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Trương Nam Thù ở Nghi Thành lại gầy đi rồi.
"Chị có khỏe không?" Cô ấy vừa mở miệng đã rơi nước mắt.
Nhan Tâm đưa khăn tay cho cô ấy.
Gặp lại người xưa, nói mãi không hết chuyện, Nhan Tâm và Trương Nam Thù đều không buồn ngủ, hai người ngồi trên ghế sô pha tɾong phòng khách sạn, trò chuyện đến tận bình minh.
"... Cho nên chị đặc biệt đi vòng qua Thiên Tân xuấtphát là để thăm tôi sao?" Trương Nam Thù hỏi.
Nhan Tâm "Thư hồi âm của cô không bình thường, tôi rất bất an."
Trương Nam Thù sụt sịt mũi, quay mặt đi.
Cô ấy muốn khóc, nhưng lại kìm nén.
"Việc nhà rối tung cả lên." Cô ấy nói "Trư Trư Nhi à, tôi chỉ là không biết nói với chị thế nào. Tôi... tôi sắp kết hôn rồi."
Nhan Tâm
Tin tức này nổ tung như địa lôi. Nhan Tâm ngơ ngác một lúc lâu mới hỏi "Gả cho ai?"
"Anh ấy tên là Tôn Mục..."
"Con trai của Thủ tướng Nội các?" Nhan Tâm hỏi.
Trương Nam Thù thở phào nhẹ nhõm, nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều "Tôi nói chuyện với chị không tốn sức gì cả."
"Ai đã nhận lời hôn sự này?" Nhan Tâm lại hỏi.
Trương Nam Thù "Chính tôi."
Nhan Tâm "Tại sao?"