Chương 1193
"Tình hình tɾong nhà bây giờ rất căng thẳng. Cha tôi bệnh nặng̝, thời gian này càng mê man, không nhớ rõ người.
Anh cả, anh hai tôi đã cách lòng, mỗi người một suy tính riêng. Tôi ở giữa không nơi nương tựa. Tôn gia chủ động ngỏ ý, cha tôi cũng đồng ý, nên tôi đã nhận lời hôn ước." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm đã hiểu "Nếu cô không nhận lời thì cuộc hôn nhân của cô sẽ là con bài để hai anh trai cô tranh g͙iành quyền lực?"
"Trư Trư Nhi, tôi thực sự yêu chết chị mất " Trương Nam Thù nói "Tôi nhìn thấy chị, sự kìm nén nửa năm nay đều tan biến hết. Tôi mà là đàn ông thì tôi nhất định sẽ cưới chị."
Nhan Tâm "..."
Trương Nam Thù không cần tốn lời, chỉ cần một câu, Nhan Tâm đã biết tiếp lời thế nào.
Cô lanh lợi thông suốt như vậy, nói chuyện với cô giống như uống một cốc ca cao nóng giữa mùa đông, một ly soda đá giữa mùa hè, tâm hồn sảng khoái.
Thời gian này, Trương Nam Thù đều hầu bệnh, một bước cũng không chịu rời khỏi giường bệnh của Trương soái.
Nếu không phải là Nhan Tâm thì cô ấy nhất định sẽ không đến Thiên Tân.
"Chị đi thẳng ra nước ngoài luôn sao?" Trương Nam Thù lại hỏi cô.
Nhan Tâm nói kế hoạch của mình.
"Tôi sẽ ở với cô một thời gian, đợi cậu tôi." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Mọi người chắc chắn anh ấy đang ở Giang Hộ sao?"
"Tin tức của cậu hẳn là đáng tin." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Mọi người tin tưởng lữ tọa Thịnh như vậy sao? Nhỡ anh ấy lừa chị đến Giang Hộ, không cho chị về, chị trốn thế nào?"
"Mẹ tin cậu, A Chiêu cũng tin cậu, tôi tự nhiên sẽ tin cậụ" Nhan Tâm nói "Cho dù có tình huống xấu nhất, tôi cũng sẽ nghĩ cách."
"Chị tin lời Thịnh Viễn Sơn, tôi cũng tin anh ấy vậy." Trương Nam Thù nói.
Nếu không lâm vào cảnh thù địch tứ phía, chỗ nào cũng phiền lòng.
Trương Nam Thù lại nói "Tình hình nhà tôi có thể không lạc quan lắm. Cha vừa đổ bệnh, hai anh trai liền trở mặt. Đáng hận anh em ruột thịt, lại gây gổ đến mức này "
Còn nói "Tôi không muốn đưa chị về nhà, sợ chị chịu ấm ức."
"Không sao, tôi ứng phó được." Nhan Tâm nói.
Cô nhất quyết muốn đi.
Hoàn cảnh hiện tại của Trương Nam Thù giống hệt tình cảnh của phu nhân lúc Cảnh Nguyên Chiêu vừa mới mất tích. Dù không giúp được gì, ở bên cạnh cũng có thể làm chỗ dựa, tiếp thêm sức ma͙nh cho cô ấy.
Người thân trở mặt, đau đớn tột cùng, Nhan Tâm biết những ngày tháng của Trương Nam Thù rất khó khăn.
Cô ấy đã gầy đi một vòng lớn.
"Chị có mang chị Trình the0 không?" Trương Nam Thù lại hỏi.
Nhan Tâm "... Không."
Trương Nam Thù thất vọng.
Nhan Tâm "Cô chết vì thèm ăn mất thôi."
"Không có đầu ßếp nào nấu ăn ngon hơn chị Trình. Mỳ của chị Trình, tôi có thể ăn hai bát to." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "..."
Cô vốn dĩ định đến Bắc Thành ở cùng Trương Nam Thù một thời gian, đợi Thịnh Viễn Sơn.
Trương Nam Thù để chuyện anh trai mình lại sau cùng mới nói.
Cô ấy nói, giữa anh cả và anh hai cô ấy giương cung bạt kiếm, hai anh em mỗi người đều có sự ủng hộ riêng, quân đội của Trương soái có thể sắp bị chia tách.