⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ta bày tỏ sự hoan nghênh của phủ Đại soái đối với Nhan Tâm, để Nhan Tâm muốn ở bao lâu thì ở, lại hỏi sở thích ăn uống của Nhan Tâm, có kiêng kỵ gì không,...
Lúc tạm biệt "Không làm phiền các cô gái trẻ nữa. Nam Thù, Nhan tiểu thư cần gì thì phái người báo cho chị một tiếng."
Trương Nam Thù "Vâng, cảm ơn chị dâu cả."
Sau khi Đại thiếu phu nhân đi, Nhan Tâm và Trương Nam Thù cùng chuẩn bị ăn trưa.
"Cô ấy trông khá tốt."
"Gia đình tôi vốn dĩ cũng khá tốt. Bây giờ chỉ là tranh quyền đoạt lợi, chưa đến lúc h0àn toàn trở mặt." Trương Nam Thù nói.
Ăn trưa xong, Nhan Tâm và Trương Nam Thù đi thăm Trương soái.
Trương soái bị bệnh chưa lâu, nhưng cả người đã phù nề, cực kỳ tiều tụy yếu ớt, thở cũng khó khăn.
"Cha, để Trư Trư Nhi bắt mạch cho cha, xem tình hình thế nào." Trương Nam Thù nói.
Trương soái gật đầụ
Nhan Tâm không cần bắt mạch cũng thấy được bệnh tình Trương soái đang nguy kịch.
Cô vẫn cẩn thận bắt mạch.
Nhan Tâm nói vài câu xã giao rồi lui ra ngoài.
Bên cạnh Trương soái có rất nhiều người chăm sóc, Trương Nam Thù ngồi cùng một lúc, thấy Trương soái mê man muốn ngủ, cô ấy mới rời đi.
"... Cha tôi còn bao nhiêu thời gian nữa?" Cô ấy hỏi.
Nhan Tâm "E là không còn nhiều thời gian nữa, không quá một tháng."
Lời này, các bác sĩ khác chắc chắn đã nói với anh em Trương gia rồi.
Trương Nam Thù khẽ thở dài.
Nhan Tâm và cô ấy không nói thêm gì nữa.
Buổi tối, Trương Nam Thù nhất quyết đòi chui vào chăn của Nhan Tâm, đêm qua hai người không ngủ được mấy, nói chuyện vài câu rồi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau lúc bình minh, Nhan Tâm khát nước tỉnh dậy, Trương Nam Thù cũng đã ngủ đủ giấc.
Ba giờ sáng.
Hai người uống nước, bật một chiếc đèn bàn nhỏ, lại dựa vào đầu giường trò chuyện.
Họ luôn có những câu chuyện nói mãi không hết.
"Trước đây cô suốt ngày học hành, định ra nước ngoài du học. Nếu cha cô mất, cô định tính thế nào?" Nhan Tâm hỏi cô ấy.
Trương Nam Thù "Chị muốn hỏi cha tôi để lại cho tôi cái gì đúng không?"
"Phải. Hai anh trai cô dường như đều muốn lôi kéo cô vào cuộc. Cô chắc chắn là có lợi thế chứ không phải kẻ đáng thương bị người ta nắm tɾong tay." Nhan Tâm nói.
Hốc mắt Trương Nam Thù dần đỏ lên.
Một lúc lâu sau, cô ấy mới nói "Cha để lại cho tôi một thành trì và trăm ngàn đại quân. Sau khi tôi kết hôn, nó sẽ do chồng tôi sẽ quản lý. Có quân đội, còn có mỏ than và mỏ sắt."
Tim Nhan Tâm thắt lại "Hai anh trai cô thì sao?"
"Là chia ba gia nghiệp, phần tôi nhận được chỉ ít hơn họ một phần mười. Lôi kéo được tôi chính là nắm chắc phần thắng cực lớn." Trương Nam Thù nói.
Nước mắt cô ấy chảy xuống "Lúc tôi đi Nghi Thành còn từng oán trách Nếu cha thương tôi thì giao gia nghiệp cho tôi hay giao quân đội cho tôi?
Bây giờ cha sắp không xong rồi, thế mà ông ấy lại để lại cho tôi cả hai thứ. Ông ấy chọn Tôn Mục làm chồng tôi, để Tôn gia làm hậu thuẫn cho tôi."
Nhan Tâm đưa khăn tay cho cô ấy.
Trương Nam Thù che mặt "Bây giờ tôi đã hiểu Đốc quân Cảnh rồi. Trước đây tôi còn nói ông ta thật sự quá vô dụng͟͟, chỉ có thể làm một tiểu đội trưởng.


⬅ Trước Tiếp ➡