⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm sa sầm mặt "Các anh lấy hôn nhân của cô ấy làm con bài mặc cả?"
"Cha tôi chẳng phải cũng lấy hôn nhân của em ấy làm con bài mặc cả sao? Không chỉ con gái, đến anh cả tôi cũng là liên hôn, nếu vị hôn thê của tôi không qua đời vì bệnh thì tôi cũng phải cưới người cha tôi chấm." Trương Tri nói.
Nhan Tâm "Tôi còn chưa biết tình hình. Trong mắt tôi, hạnh phúc của Nam Thù quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
"Vừa nãy còn cảm thấy cô thông minh. Bây giờ xem ra, cô vẫn khá có sức hấp dẫn đấy." Trương Tri nói.
Nhan Tâm "..."
Cái miệng mắng người không thô tục này, hèn chi Trương Nam Thù liên tiếp bại trận, nhìn thấy người giống anh ta đều hận không thể lao vào đánh một trận.
"Nhan tiểu thư, tɾong tay Thất Bối Lặc còn có Song Ưng Môn. Anh ta về Bắc Thành có mang the0 vị hôn phu của cô không, mang đến giấu ở đâu, lại khống chế anh ta thế nào, bắt anh ta làm con tin, rất cả đều là ẩn số.
Cô cần sự giúp đỡ của Trương gia. Nói cách khác, cô cần sự giúp đỡ của tôi. Người của Cảnh gia không vào được địa bàn của Trương gia." Trương Tri lại nói.
Nhan Tâm trầm ngâm, rồi lắc đầu "Tôi không chấp nhận điều kiện này. Hôn nhân của Nam Thù không phải là con bài để ai đó trao đổi lợi ích."
Trương Tri lẳng lặng nhìn cô một cái.
"Cô sẽ hối hận đấy, Nhan tiểu thư." Anh ta nói.
Nhan Tâm "Nhị thiếu gia, người có thể hối hận là anh. Chỉ cần vị hôn phu của tôi không chết, tôi và Cảnh gia là trợ lực quan trọng hơn. Anh không cần thiết phải đắc tội với tôi."
Lại nói "Anh nói sai một câu rồi."
"Câu nào?"
"Thông minh và sức hấp dẫn không phải chọn một tɾong hai, tôi đều có cả. Nếu anh cho rằng tôi đi được đến ngày hôm nay là dựa vào vận may và tình yêu, vậy thì anh mới là người đàn ông có sức hấp dẫn nhất." Nhan Tâm nói.
Trương Tri "..."
Có lẽ lần đầu tiên anh ta bị mắng, ngẩn người ra một lúc, rồi bật cười.
"Được." Anh ta nói.
Một chữ đầy ẩn ý.
Anh ta đứng dậy.
Nhan Tâm cũng đứng dậy, định tiễn anh ta ra cửa, anh ta lại quay đầu nhìn cô một cái.
Cái nhìn này như đang đánh giá lại cô.
"Nhan tiểu thư, vừa nãy không phải là thăm dò, cô đã bỏ lỡ cái thang tôi bắc cho cô rồi." Anh ta nói.
Nhan Tâm "Tôi không hối hận."
Anh ta rời đi.
Một lát sau, Trương Nam Thù dẫn the0 một người phụ nữ cùng trở về.
Người phụ nữ khoảng hai bảy hai tám tuổi, mặc một chiếc sườn xám màu đỏ vải thiều thêu hoa dây. Dáng người cao ráo, mảnh mai, uốn tóc xoăn thời thượng, toàn thân toát lên vẻ ung dung quý phái.
Cô ta cười tươi bước vào "Đây chính là chuẩn thiếu phu nhân của Cảnh gia sao?"
Trương Nam Thù "Phải."
Lại giới thiệu "Trư Trư Nhi, đây là chị dâu cả của tôi."
"Đại thiếu phu nhân." Nhan Tâm bước lên vài bước.
Đại thiếu phu nhân Trương gia họ Doãn, nhà mẹ đẻ hiển hách phú quý, ở Bắc Thành cũng được coi là gia đình danh giá. Cô ta gả cho Đại thiếu gia Trương Lâm Quảng, là cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối.
"Nhan tiểu thư, cô đến nhà làm khách, thật vinh hạnh cho chúng tôi, đáng lẽ tôi phải đi đón tiếp. Đã thất lễ rồi." Đại thiếu phu nhân nói.
Nhan Tâm cũng khách sáo vài câụ
Đại thiếu phu nhân không nói chuyện châm chọc giống như Nhị thiếu gia.


⬅ Trước Tiếp ➡