⬅ Trước Tiếp ➡

Khác với vẻ thô kệch của Cảnh Nguyên Chiêu, Tôn Mục ăn mặc rất cầu kỳ, dù là quần áo hay đầu tóc đều tỉ mỉ không chút cẩu thả.
"Anh Tôn tốt nghiệp học viện quân đội à?" Nhan Tâm hỏi.
Tôn Mục "Phải. Tôi tự thi vào học viện quân đội, sau này vẫn luôn ở bên cạnh Đại soái."
Trương Nam Thù giải thích "Chính là cha tôi. Anh ấy làm việc bên cạnh cha tôi nhiều năm, cha tôi và cha anh ấy có quan hệ rất tốt."
Cô ấy lại nói "Lúc đầu cha tôi đến học viện quân đội tuyển người, anh ấy đã nổi bật hơn cả. Một năm sau, cha tôi mới biết anh ấy là con trai của chú Tôn."
"Dù là học viện quân đội hay đi làm đều là do tôi tự thân vận động. Là con trai của ai, điều đó không quan trọng." Tôn Mục nói.
"Thì ra là vậy." Nhan Tâm nói.
Trương soái đã giao phó con gái cho thuộc hạ mà ông ấy tin tưởng nhất, thuộc hạ này lại là con trai của bạn cũ ông ấy.
Về mọi mặt, ông ấy đã chọn những gì tốt nhất cho Trương Nam Thù.
Đây là nỗi khổ tâm của người cha g͙ià.
"Đại soái không để ý thân phận của tôi, ông ấy có ơn đề bạt đối với tôi." Tôn Mục lại nói.
Giữa quân phiệt và chính khách không có giao tình bền vững, đều kết hợp dựa trên thời cuộc và lợi ích. Trong h0àn cảnh này, trọng dụng͟͟ con trai của người khác không được coi là sáng suốt.
Thà đề bạt một chàng trai nghèo không có xuấtthân còn hơn.
Trương soái thực sự đánh giá cao con người Tôn Mục nên mới dám mạo hiểm.
Trò chuyện một lát, Nhan Tâm quan sát người này, cảm thấy anh ấy có toan tính, cũng có chiều sâụ Muốn hiểu rõ anh ấy, không phải chuyện một sớm một chiềụ
Trương soái rất thương con gái, ông ấy có thể chọn Tôn Mục, Nhan Tâm nên tin tưởng vào mắt nhìn của Trương soái.
Cô đặt trái tim trở lại lồng ngực.
"... Lát nữa về nhà hay đi ăn cơm?" Uống xong cà phê, Tôn Mục hỏi như vậy.
Trương Nam Thù "Anh cứ bận việc của anh, chúng tôi đi ăn cơm rồi về."
Tôn Mục "Cần tôi đi cùng không?"
"Không cần."
Ba người đứng ở cửa quán cà phê, nói vài câu tạm biệt.
Tôn Mục cũng khách sáo, mời Trương Nam Thù đưa Nhan Tâm đến nhà anh ấy làm khách. Nghe nói phủ của Tôn gia còn lớn hơn cả phủ Đốc quân.
Nhan Tâm liền nói có rảnh nhất định sẽ đến làm phiền.
Lúc này, có người từ quán cà phê đi ra. Anh ta cười rạng rỡ, đi về phía Trương Nam Thù "Nam Thù, lát nữa đi đâu? Tôi đưa các cô đi."
Là Doãn Đường Hành.
Trương Nam Thù lập tức sa sầm mặt "Không cần."
"Không cần khách sáo với tôi, lát nữa tôi cũng phải đến phủ Đại soái." Doãn Đường Hành nói.
Tôn Mục bước lên vài bước "Doãn thiếu gia, Trương tiểu thư không khách sáo với cậu đâụ Cô ấy nói không cần thì chính là không cần. Nghe hiểu không hả?"
Ánh mắt Doãn Đường Hành u tối, rơi trên mặt anh ấy "Nam Thù còn nhỏ tuổi, không biết mình cần gì. Có lẽ anh mới là người nên suy nghĩ lại."
"Trẻ tuổi vẫn có trí tuệ. Kẻ sống uổng năm tháng mới đi nghi ngờ người khác. Doãn thiếu gia, lo ăn cơm, nghe kịch của cậu đi, đừng lo chuyện bao đồng." Tôn Mục nói.
Hai người giao lưu vài câu, cơ mặt mỗi người đều hơi rung động, như đang nghiến chặt răng hàm.
Trương Nam Thù kéo Nhan Tâm "Đi thôi, tôi không nghe được tiếng chó sủa, phiền lòng."
Hai người họ lên xe trước.


⬅ Trước Tiếp ➡