Chương 1201
Tôn Mục và Doãn Đường Hành đứng ở cửa, nhìn the0 chiếc xe của cô ấy đi xa.
"... Trương soái bị bệnh đến hồ đồ rồi. Một con sói hoang nằm bên giường, ông ấy còn đưa hòn ngọc quý trên tay vào miệng sói." Doãn Đường Hành thu lại nụ cười, ánh mắt âm lãnh lạnh lẽo "May mắn là Trương gia còn có con trai, Nam Thù có hai người anh trai chống lưng. Mơ tưởng nuốt trọn gia sản người khác, Tôn thiếu gia tính sai rồi."
Tôn Mục nhìn lại anh ta "Liên quan gì đến cậu? Lo mà tô son trát phấn, chải chuốt cái đầu bóng mặt phấn của cậu đi. Chuyện chính sự, cậu nghe câu nào hiểu câu đó mà cũng xen vào à?"
Doãn Đường Hành suýt chút nữa nghiến nát răng hàm.
Anh ta sinh ra môi hồng răng trắng, từ nhỏ đã đẹp hơn con gái ba phần, luôn bị những bạn học nam bẩn thỉu, xấu xí kia chế giễụ
Anh ta đều sẽ khiến người khác phải trả giá.
Giờ đây, Tôn Mục cũng nói anh ta như vậy.
"Hươu chết về tay ai còn chưa biết đâu, đừng quá đắc ý." Doãn Đường Hành nói.
Tôn Mục xoay người lên xe ô tô của mình, không thèm đôi co với anh ta.
Doãn Đường Hành cười lạnh, một lát sau cũng đi.
Đi ăn tối, Trương Nam Thù hỏi Nhan Tâm "Chị thấy Tôn Mục thế nào?"
"Không phải người nông cạn, nhất thời không nhìn thấu được. Tuy nhiên, cũng không vội vàng thể hiện, nội tâm trầm ổn tự tin, tôi rất đánh giá cao điểm này." Nhan Tâm nói.
Rất nhiều nam giới sẽ cố tình phô bày ưu điểm trước mặt phụ nữ, xòe đuôi như chim công, nhất định phải thu hút ánh nhìn.
Cái tên Doãn Đường Hành kia có hơi như vậy.
Doãn Đường Hành rất thời thượng, đẹp trai, nhưng nói chuyện lại ra vẻ ta đây, cố ý nhấn ma͙nh sự phong độ tốt đẹp của mình.
Còn Tôn Mục, khuôn phép mực thước, có hỏi có đáp. Không cố tỏ ra cao siêu khó lường, cũng không ân cần quá mức. Nội tâm anh ấy như có một tòa thành, kiên cố và vững chắc.
Thực ra, Nhan Tâm rất đánh giá cao loại người này.
Bất kể anh ấy có tham lam, hám lợi hay không, tổng thể con người anh ấy vô cùng cứng cỏi, kiên ℭường không thể phá vỡ. Bình thường nhìn anh ấy có thể hơi khô khan vô vị, nhưng khi gặp sóng gió mới biết anh ấy có thể gánh vác việc lớn đến mức nào.
Cha của Trương Nam Thù chắc chắn cũng đánh giá cao Tôn Mục. Là một quân phiệt tự tay gây dựng cơ đồ, trải qua quá nhiều chuyện, ông ấy biết cuộc đời mãi mãi là mưa gió bấp bênh.
Người chồng mà ông ấy chọn cho Trương Nam Thù, nhiệm vụ hàng đầu là phải gánh vác được việc lớn.
Còn về việc Trương Nam Thù và Tôn Mục có kết quả tốt đẹp hay không, có thích hợp chung sống với nhau hay không thì phải xem duyên phận.
Vợ chồng hai người, tɾong một số trường hợp cô rất tốt, anh ấy cũng rất tốt, nhưng lại không hợp nhau, đây chính là vô duyên.
"... Tôi thấy anh ấy cũng không đáng ghét. So với cái tên Doãn Đường Hành kia, tôi thấy anh ấy thuận mắt hơn nhiềụ" Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm cười "Cô không Tôi cứ tưởng cô sẽ thích, vẻ xinh đẹp hoạt bát của anh ta khá giống Đường Bạch."
Trương Nam Thù "Xùy, Đường Bạch chín chắn biết bao nhiêu Người đứng đầu bên cạnh cục sắt, anh ấy làm việc đáng tin cậy, tính cách lại dịu dàng. Họ Doãn kia xách g͙iày cho anh ấy cũng không xứng."