Chương 1208
Tôn Mục "Tín hiệu là gì?"
Nhan Tâm "Tôi tạm thời giải thích không rõ, về trước đã."
Tôn Mục và Trương Nam Thù đều cho rằng cô không muốn tiết lộ cơ mật, nên đều không truy hỏi nữa.
Xe về đến phủ Đại soái, Nhan Tâm lập tức chạy đi tìm Bạch Sương.
Cô và Bạch Sương đổi một chiếc ô tô khác đi ra ngoài.
"Tìm những con sông gần khách sạn Vạn Quốc. Chắc là sông lớn một chút." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương "Chỉ có một con sông là sông nối với hào bảo vệ thành, ngay cạnh khách sạn Vạn Quốc một dặm."
Cô ấy lái xe qua đó.
Dọc the0 bờ sông đã xây dựng đường xá kiểu mới, Bạch Sương hỏi Nhan Tâm cần tìm gì.
"Tìm một hòn đá, to khoảng quả dưa hấu, bên trên có làm ký hiệu hình cung." Nhan Tâm nói.
Cô đã gặp A Tùng.
Một tín hiệu A Tùng truyền cho cô, Nhan Tâm không biết tại sao, tɾong đầu lại hiểu được ý nghĩa của nó.
Nghĩ sâu thêm nữa, đầu cô đau âm ỉ. Do đó, cô chỉ có thể nắm bắt nhận thức tɾong khoảnh khắc linh cảm phát tác của mình.
Tín hiệu đó là hòn đá có ký hiệu hình cung bên bờ sông, hòn đá to bằng quả dưa hấụ
Những tín hiệu này xuấthiện tɾong đầu cô không hề có điềm báo. Giống như ký ức xa xưa, the0 dòng nước sông xối xả, nổi lên mặt nước.
Cô và Bạch Sương men the0 bờ đê, tìm kiếm từng chút một, tìm gần hai tiếng đồng hồ, không thu hoạch được gì.
"Đại tiểu thư, cô còn vị trí nào chính xác hơn không? Bờ sông nhiều đá lớn lắm." Bạch Sương nói.
Nhan Tâm không còn nữa.
Cô chỉ có thể nghĩ đến bấy nhiêu thôi.
Khi trời sắp tối, Bạch Sương gọi Nhan Tâm qua xem.
Nhan Tâm và cô ấy đều vì cúi người tìm kiếm mà đau lưng mỏi e0.
Cúi đầu nhìn, dấu vết rất mờ nhạt, là một hình cung.
Giống như dùng hòn đá bên cạnh tùy tiện vẽ lên.
"Lật cái này ra." Nhan Tâm nói.
Trong chút ánh sáng còn sót lại của buổi h0àng hôn, Bạch Sương nhìn thấy bùn ướt dưới tảng đá đã bị lật lên, tinh thần lập tức phấn chấn̵ "Đại tiểu thư "
Nhan Tâm "Suỵt, mau đào."
Cô canh chừng, xem bốn phía có người đến gần không, Bạch Sương thì đi đào bùn ướt.
Chôn không sâu, là một miếng giẻ rách đầy dầu mỡ. Dù có bị người ta đào lên cũng sẽ không đào sâu tiếp.
Giũ ra, bên tɾong có một gói giấy dầu nhỏ.
Rất mỏng.
"Nhặt lên, mau rút ra." Nhan Tâm nói.
Không có ai đến, chỉ lác đác vài người đi dạo, không ai ở lại lâu, cũng không ai giám sát.
Nhan Tâm và Bạch Sương người đầy bẩn thỉu trở lại ô tô.
Xe chạy về phủ Đốc quân, Nhan Tâm và Bạch Sương cùng vào viện, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai người họ về tiểu viện của Trương Nam Thù trước.
Vú nuôi bị hai người họ làm cho kinh ngạc "Thế này là ngã xuống hố bùn à?"
Nhan Tâm "Giúp chúng tôi chuẩn bị nước nóng tắm rửa."
Cô và Bạch Sương vào phòng tắm, mở gói giấy dầu ra.
Bên tɾong là một tấm bản vẽ.
Đường cong của bản vẽ giống như vẽ tùy ý, nhưng chỉ đánh dấu một vị trí.
"Cái gì đây?" Bạch Sương xem không hiểụ
Nhan Tâm nhìn đi nhìn lại, nói với Bạch Sương "Cô nhìn chỗ này xem, có giống miệng giếng đi xuống không?"
"Mật thất?" Bạch Sương lấy lại tinh thần "Đúng là có chút giống."
Cô ấy nói đến đây, vẻ mặt có chút hưng phấn "Có mật thất, có phải thiếu soái trốn tɾong mật thất không?"
Cảm xúc của Nhan Tâm rất lý trí.