⬅ Trước Tiếp ➡

Cô không vui sướng, cũng không run rẩy. Cô như gạt bỏ tình cảm của mình, để bản thân bình tĩnh và lạnh nhạt phân tích.
"Tiểu thư, chúng ta có thể tìm người truyền tin kia hỏi không? Cậu ấy chắc chắn biết." Bạch Sương nói.
Nhan Tâm "Cậu ấy có thân phận là khách quý. Một khi cậu ấy tiết lộ gì đó, e rằng sẽ gặp tai ương, cho nên cậu ấy mới không thể nói rõ. Không thể tìm cậu ấy."
"Tìm tiểu thư Nam Thù giúp đỡ?"
"Thế lực của cô ấy không bằng các anh trai cô ấy, tìm cô ấy giúp đỡ có thể sẽ bị anh cả, anh hai cô ấy dòm ngó, từ đó cướp trước chúng ta." Nhan Tâm nói.
Một việc không phiền hai chủ, vẫn phải tìm Trương Tri.
Nếu anh ta đã nói việc này trước, Nhan Tâm lại kể những gì mình nhìn thấy cho anh ta, lúc này cứ tạm thời tiếp tục tin tưởng anh ta.
Là địch hay bạn, tạm thời không phán đoán.
Cô tắm rửa xong, quả nhiên đi tìm Trương Tri.
Trương Tri cầm lấy bản đồ, còn ngơ ngác hơn cả Nhan Tâm "Cái gì đây? Không có một chút địa danh hữu dụng͟͟ nào. Bắc Thành lớn thế này, cô bảo tôi mò kim đáy bể?"
"Chắc chắn là ở gần khách sạn Vạn Quốc. Ô Bằng đã ở khách sạn Vạn Quốc, gần đây chắc chắn có cứ điểm của ông ta. Ông ta làm việc giúp Thất Bối Lặc." Nhan Tâm nói.
Trương Tri "Nhìn bản đồ này cũng không nhìn ra là ở đâụ Chúng ta đi lục soát, cũng sẽ đánh rắn động cỏ, bọn chúng sẽ chuyển con tin đi."
Nhan Tâm "Cho nên tôi mới nhờ cậy anh."
"Không phải mật thất của khách sạn Vạn Quốc. Cái miệng giếng này, vị trí của nó rất quan trọng." Trương Tri nói "Nó là nơi dễ đột phá nhất."
Nhan Tâm nhớ đến miếng giẻ rách kia.
Miếng giẻ bóng loáng dầu mỡ, một mùi đặc trưng là mùi thịt cừu xào hành.
Mấy hôm trước, Trương Nam Thù đưa Nhan Tâm đi ăn cơm, có món này.
Nhan Tâm lập tức nói "Quán thịt cừu, quán thịt cừu gần khách sạn Vạn Quốc nhất, cái giếng nước bên đó, chính là một lối vào khác của mật thất này."
Trương Tri "Được, có tin tức này là có thể đi tìm."
Nhan Tâm "Tôi cũng muốn đi. Tôi và Bạch Sương cải trang, đi the0 người của anh."
Trương Tri nghiêm khắc nhìn cô một cái "Đừng có phá rối."
Nhan Tâm "Tôi sẽ không phá rối. Nếu thực sự tìm được anh ấy, có tôi ở đó, anh sẽ có được hai con tin. Nhị thiếu gia, việc này có lợi cho anh. Mang tôi the0."
Đêm khuya, Trương Tri âm thầm khống chế người của quán thịt cừụ
Trong quán giấu bảy tám tên lính mặc thường phục có súng, bị người của Trương Tri giải quyết từng tên một.
Có mấy người này, hẳn là đã tìm đúng địa điểm.
Trong sân ßếp sau của quán có một cái giếng. Hướng chéo của giếng nước quả thực có một lối vào.
Nhan Tâm nói với Trương Tri "Tôi và Bạch Sương vào trước. Có bẫy rập cơ quan gì, hai chúng tôi đi dò, tránh làm bị thương người của anh."
Trương Tri "Cô cũng dũng cảm thật đấy. Được, hai người xuống trước."
Tấm bản đồ đó, nó nằm tɾong đầu Nhan Tâm.
Nhan Tâm và Bạch Sương đi vào từ đường dốc, trượt thẳng xuống dưới, bước chân hai người cực nhanh.
Mật thất chằng chịt phức tạp, lại âm u ẩm ướt, ba ngã rẽ đánh lạc hướng, nếu không có gợi ý thì không thể đi qua.
Nhan Tâm cầm đèn pin tɾong tay, soi về phía trước, khi có người giơ tay che ánh đèn, cô dừng bước.
Ở phía trước một chùm sáng, cô nhìn thấy Cảnh Nguyên Chiêụ


⬅ Trước Tiếp ➡