Chương 1214
Hai người bọn anh đọ sức với nhau trên xe. Anh cướp ghế lái, tất nhiên sẽ để lộ lưng cho Thịnh Nhu Trinh, mà cô ta đang do dự là giết anh hay là the0 kế hoạch cũ mang anh đi nương nhờ Thất Bối Lặc.
Anh cảm giác được cô ta cũng tin tưởng Thất Bối Lặc hơn. Tài xế bị giết, Thịnh Nhu Trinh đã đứt liên lạc với cái người gọi là chủ nhân kia. Chỉ cần anh lái xe về hướng hào hộ thành, không rẽ ngang, không nhảy xe thì Thịnh Nhu Trinh sẽ không nổ súng, anh chết rồi chẳng có ý nghĩa gì với cô ta."
Lúc đó là cuộc tranh đoạt sinh tử.
Có lẽ Thịnh Nhu Trinh hồ đồ một chút, bóp cò súng, Nhan Tâm và mọi người chỉ có thể nhận được một Cảnh Nguyên Chiêu với cái gáy be bét máu thịt.
Tuy nhiên, nếu như vậy thì Thịnh Nhu Trinh cũng sẽ chết. Một mình cô ta không còn con bài, dù là nương nhờ Thất Bối Lặc hay chủ nhân nào đó, đều h0àn toàn vô giá trị.
Chọn thế nào đều là chuyện tɾong một ý niệm.
"Sau khi xe rơi xuống nước, lực va chạm rất lớn, anh quay tay lại nổ súng bắn tɾúng Thịnh Nhu Trinh. Cùng lúc anh nổ súng, súng của Thịnh Nhu Trinh cướp cò, châm ngòi thuốc nổ." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm nghe anh kể, lại nhẹ nhàng gục đầu lên vai anh.
Nước làm ướt mặt cô.
Sơ suất lớn nhất là tưởng rằng Thịnh Nhu Trinh sẽ ngoan ngoãn lấy chồng.
Phu nhân Đốc quân trước sau vẫn không thể h0àn toàn cắt đứt tình cảm với cô ta, cho nên mỗi người đều cẩn thận từng li từng tí lo nghĩ cho cảm xúc của bà ấy.
Sự mềm lòng của phu nhân đã tạo cơ hội cho Thịnh Nhu Trinh.
Kể từ khi Cảnh Nguyên Chiêu bước lên chiếc xe đưa dâu đó, nguy hiểm đã mai phục sẵn. Bất kể anh chọn thế nào, đều là cuộc đọ sức sinh tử.
Cho nên anh đã chọn cách có lợi nhất.
Anh tìm đường sống tɾong cõi chết, anh tự đưa mình vào tay Thất Bối Lặc.
Anh nâng bàn tay bị nước ngâm đến hơi ấm nóng lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô "Châu Châu Nhi, em không biết anh cảm kích cuộc gặp gỡ lần này đến mức nào đâụ"
Nhan Tâm "Cảm kích cái gì chứ? Ngoài khổ nạn ra, em chẳng thấy chuyện này có chỗ nào đáng để vui mừng."
Cảnh Nguyên Chiêu "Anh đã có một giấc mơ."
Nhan Tâm "Mơ gì?"
"Anh mơ thấy giấc mơ của em." anh nói.
Nhan Tâm đột ngột ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào anh "Cái gì?"
"Anh mơ thấy anh cưới Nhan Uyển Uyển, mơ thấy em bị Nhan Uyển Uyển và Thịnh Nhu Trinh bắt nạt, mơ thấy con trai em, nó thiên vị người ngoài ép chết em." Cảnh Nguyên Chiêu nói một hơi.
Sắc môi Nhan Tâm trắng bệch.
"Cái gì?" Cô lặp lại.
"Em nói bí mật mang xuống mồ, anh đã nhìn thấy rồi, Châu Châu Nhi." Anh nói "Chỉ là nhìn không đủ chi tiết."
Lại nói "Còn nữa, người cứu anh ở Quảng Thành thực sự là em, không phải Nhan Uyển Uyển."
Nhan Tâm cau mày.
"Em không nhớ chuyện ở Quảng Thành, không sao cả " Cảnh Nguyên Chiêu nói "Châu Châu Nhi, quả thực anh đã nhìn thấy rất nhiều chuyện tɾong lúc hôn mê."
Nhan Tâm nhìn anh chằm chằm.
"Thật sao?"
"Thật " Anh nói "Châu Châu Nhi, em tin anh không?"
Nhan Tâm "Trước đây, mỗi chuyện em nói với anh, anh đều tin tưởng, dù cho nó có kỳ lạ khó tin. Bây giờ em cũng tin anh."
Cảnh Nguyên Chiêu cười rạng rỡ.
"Anh nhìn thấy giấc mơ của em, còn có cả Khương Chí Tiêu?"