Chương 1213
Nhan Tâm cảm thấy cửa ải lớn nhất đời mình, cô đã vượt qua rồi.
"Xin lỗi, Châu Châu Nhi." Anh nắm lấy tay cô, đặt bên môi nhẹ nhàng hôn "Đều là lỗi của anh, cả đời sau này, anh nguyện làm trâu làm ngựa cho em."
Nhan Tâm quệt đi ngấn nước nơi khóe mắt "Em cần trâu ngựa làm gì? Em chỉ cần anh làm chồng "
Cảnh Nguyên Chiêu xoay người lại, dùng sức ôm lấy cô "Anh sẽ làm chồng của em Châu Châu Nhi, anh tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ em, cũng sẽ không làm lạc mất em nữa, em cứ yên tâm "
Trong lòng Nhan Tâm chua xót "Nói ngốc nghếch."
Dùng gáo múc nước nóng, dội lên lưng cho anh, Nhan Tâm lại hỏi "A Chiêu, lúc đó tại sao anh không nhảy xuống xe?"
Cảnh Nguyên Chiêu trầm ngâm.
"Anh nghĩ thế nào?" Nhan Tâm lại hỏi anh.
"Tài xế của chiếc xe đó là đồng bọn của Thịnh Nhu Trinh, trên xe có thuốc nổ. Hai người họ muốn bắt cóc anh, xe chạy về hướng hào hộ thành." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
"Đó là tình huống lúc ấy?"
"Đúng. Anh vốn định đi cùng bọn họ, xem thử Thất Bối Lặc rốt cuộc giở trò quỷ gì. Không trừ khử Thất Bối Lặc, sau này vẫn là khối u ác tính." Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
"Sau đó thì sao?"
"Tài xế nói với Thịnh Nhu Trinh, “Chủ nhân sẽ cảm kích cô, Thịnh tiểu thư. Cô nhảy xuống hào hộ thành, người của Thất Bối Lặc sẽ tiếp ứng, cô che chắn cho chúng tôi, chúng tôi ra khỏi thành từ phía Bắc”." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Có hai nhóm người?"
"Một người khác là bọ ngựa bắt ve sầụ Tên tài xế kia là gián điệp hai mang, sau lưng gã còn có chủ nhân. Tình huống hôm đó, nếu anh phản kháng thì sẽ bị nổ chết, nếu anh không phản kháng thì anh sẽ rơi vào tay một “chủ nhân” không biết tên nào đó.
Một khi xảy ra tình huống này, chính là mọi người sẽ sống chết đi tra xét, sau đó tra ra manh mối mà Thịnh Nhu Trinh đánh lạc hướng, đi truy đuổi Thất Bối Lặc.
Thất Bối Lặc ranh ma nhiều kế, đợi mọi người dùng hết tâm tư, lại phát hiện chỉ có Thịnh Nhu Trinh, h0àn toàn không có anh, lúc đó đã sức cùng lực kiệt rồi.
Mà lúc đó, anh cũng không biết mình rơi vào phương nào. Chúng ta đã từng đối phó với Thất Bối Lặc, thân phận của anh ta, con bài tɾong tay ông ta, chúng ta đều hiểu sơ qua.
Nếu đã không thể trốn thoát, vậy mục tiêu của anh là tự đưa mình vào tay Thất Bối Lặc, để thoát khỏi kẻ chủ mưu thực sự đứng sau vụ bắt cóc đó." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm ngạc nhiên.
Cô còn tưởng anh lỗ mãng, không ngờ tɾong chớp mắt anh đã cân nhắc nhiều như vậy.
"A Chiêu, lúc đó anh vô cùng nguy hiểm." Nhan Tâm nói.
"Chúng ta đều bị tính kế, tɾong phủ Tây có người âm thầm thúc đẩy tất cả những chuyện này. Thịnh Nhu Trinh lợi dụng͟͟ sự lạnh nhạt của mẹ đối với cô ta, nhân lúc mọi người lơ là cô ta, cô ta đã làm đồng phạm." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Lúc đó anh có cơ hội nhảy xe chạy trốn không? Xe đã đến cửa phủ Tây, tại sao lúc đó anh không nhảy xe?"
"Trên xe có hai người. Anh giết tài xế, súng của Thịnh Nhu Trinh dí vào sau gáy anh. Nếu anh nhảy xuống xe thì cô ta sẽ bắn nát đầu anh.