Chương 1221
Trương Nam Thù vừa sốc vừa giận "Ông ta điên rồi sao? Cảnh Phong ông ta có phải bị điên rồi không?"
Không cần hỏi, làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy chắc chắn là Đốc quân Cảnh Phong.
Phu nhân và Thịnh Viễn Sơn tinh tường hơn gấp trăm lần, làm sao nỡ đuổi một Trư Trư Nhi tốt như vậy đi chứ?
Trư Trư Nhi rơi vào nhà ai, nhà đó chẳng phải nâng niu như báu vật hiếm có sao?
Cảnh Phong nhất định là g͙ià rồi, lẩm cẩm rồi.
Nhan Tâm cười, khoác tay cô ấy, ghé sát tai nói nhỏ "Đừng nói cho A Chiêu biết."
"Anh ấy sẽ tức nổ phổi mất." Trương Nam Thù nói.
Lại nói "Nếu Cảnh gia thực sự hồ đồ thì chị từ hôn đi, gả cho anh hai tôi cho rồi."
Nhan Tâm định nói gì đó, Trương Nam Thù lại nói "Tiếc là anh ta không xứng, một kẻ lỗ mãng, cũng giống như cục sắt kia trâu nhai mẫu đơn thôi."
Mấy tên đàn ông thối tha này đều là so bó đũa chọn cột cờ, làm khó chết Trương Nam Thù rồi.
Sao lại chẳng có người đàn ông nào thập toàn thập mỹ, xứng với Trư Trư Nhi của cô ấy chứ?
Nhan Tâm "..."
Hoàng hôn buông xuống, gió đêm đầu hạ mát rượi, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu ăn tối xong liền ngồi dưới mái hiên trò chuyện.
Nhan Tâm chọn lọc kể cho anh nghe rất nhiều chuyện đã xảy ra tɾong mười tháng qua.
Đặc biệt là cái chết của Cảnh Trọng Lẫm, một đòn chí mạng giáng xuống phủ Tây, được cô kể rất chi tiết.
"Giỏi lắm Châu Châu Nhi." Cảnh Nguyên Chiêu khen ngợi cô.
Nhan Tâm "Mẹ luôn rất ủng hộ em, tin tưởng em. Nếu không có mẹ thì em cũng không trụ lại được."
Cảnh Nguyên Chiêu lại trầm ngâm.
Anh nhìn cô thật sâu, ánh mắt tĩnh lặng.
"Sao vậy?" Nhan Tâm khó hiểụ
Cảnh Nguyên Chiêu "Châu Châu Nhi, em có một câu chưa nói với anh."
Nhan Tâm giật thót tim "Gì cơ?"
"Sao mẹ và cậu anh lại để em ra ngoài tìm anh? Chính em cũng nói rồi, sức khỏe mẹ không tốt, em vẫn luôn giúp đỡ quản gia.
Chẳng lẽ chỉ sau một đêm, sức khỏe của mẹ đã tốt lên? Hay là có người khác thay thế mẹ quản gia? Nếu thực sự bảo em ra ngoài tìm anh thì tại sao bên cạnh em chỉ có mỗi Bạch Sương?"
Giọng anh rất nhẹ, nhưng hơi thở lại nóng bỏng.
Nhan Tâm sán lại gần, ngậm lấy môi anh, nép mình vào lòng anh "Đừng hỏi."
Cảnh Nguyên Chiêu tham lam hít hà hơi thở của cô, môi răng quấn quýt.
Anh nói "Em không trốn được câu hỏi này đâu, nói cho anh biết."
Nhan Tâm "Em không muốn nhắc đến."
"Em không nhắc, anh sẽ đoán the0 hướng nghiêm trọng hơn đấy." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Chúng ta về phòng, em từ từ kể cho anh nghe. Chuyện ở Nghi Thành nhiều như vậy, anh đều không hứng thú, anh chỉ muốn nghe đoạn này của em thôi."
Nhan Tâm thở dài "Người ta đều bảo anh là kẻ thô lỗ, anh thô chỗ nào chứ?"
Cảnh Nguyên Chiêu hơi sững lại, cười cười "Chỗ nào cũng thô "
Nhan Tâm "..."
Đang nói chuyện thanh cao yên lành, bỗng chốc trở nên tục tĩu không chịu nổi.
Cảnh Nguyên Chiêu bảo Nhan Tâm lấy nạng, rồi để Nhan Tâm dìu anh đứng dậy, đi vào phòng ngủ.
Anh diễn quá giống, khiến Nhan Tâm cũng phải nghi ngờ liệu chân anh có đi được thật hay không.
Sau khi đóng chặt cửa sổ, anh bế bổng cô lên, bước vài bước đặt cô xuống giường.
Lúc này Nhan Tâm mới nhận ra, anh thực sự chỉ là đang giả vờ, chân cẳng vẫn rất tốt.