⬅ Trước Tiếp ➡

"... Kể cho anh nghe đi, tại sao cha anh lại muốn đuổi em đi?" Anh vừa cởi cúc áo cô, vừa hỏi.
Hai người gặp lại, chỉ khoảnh khắc này mắt anh mới tối sầm lại, lửa giận tɾong đáy mắt hừng hực.
Nhan Tâm không né tránh. Làn da lộ ra tɾong không khí se lạnh đầu hạ, cô khẽ rùng mình, Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy e0 cô.
Anh rất biết cách g͙iày vò người khác, ngón tay từ từ vuốt ve vòng e0 thon thả của cô "Kể cho anh nghe, Châu Châu Nhi. Là vì cái chết của Cảnh Trọng Lẫm mà giận cá chém thớt lên em sao?"
Hơi thở của Nhan Tâm dần trở nên nóng bỏng.
Cô bám vào vai anh "Cũng không hẳn là vậy. Sau khi đạo sĩ Tiêu Vân đến, ông ấy đã bắt đầu nghi ngờ em rồi."
"Sau đó thì sao?" Anh hỏi, tay từ e0 cô chầm chậm di chuyển lên trên.
Lòng bàn tay chai sạn ma sát với làn da cô, Nhan Tâm phải cắn chặt môi mới kìm nén được tiếng thở dốc nơi kẽ răng.
"Anh, anh mất tích... Anh đừng..." Trên xương quai xanh của Nhan Tâm in dấu nụ hôn của anh, còn có những vết cắn nhẹ nhàng.
Tê dại khó tả.
"Anh mất tích cũng đổ lên đầu em sao?" Đầu anh cúi thấp, nói năng không rõ ràng.
"Đúng, đúng vậy "
Môi Cảnh Nguyên Chiêu di chuyển xuống dưới "Anh không ngờ cha anh lại hồ đồ đến mức này. Nhưng không sao, sau này ông ấy sẽ không bao giờ dám nữa."
Lại nói "Châu Châu Nhi, em đẹp quá, sao lại có người không yêu em được chứ?"
Mu bàn chân Nhan Tâm căng cứng.
Làn da trắng tuyết phủ một lớp dấu hôn, cô rất nhanh đã run rẩy, cả gương mặt và cơ thể đều ửng lên màu ráng chiềụ
"Em có thấy vui không?" Anh trườn lên, lại hôn môi cô.
Nhan Tâm thất thần tɾong giây lát.
"Có."
"Đưa tay cho anh." Anh hôn lên môi cô.
Ga trải giường sau đó nhăn nhúm thành một mớ hỗn độn.
Bụi trần tɾong tâm hồn và thể xác Nhan Tâm đều đã được rũ sạch, cô thoải mái nằm tɾong lòng Cảnh Nguyên Chiêu, đầu óc trống rỗng. Anh thỉnh thoảng lại hôn cô, vuốt ve cánh tay cô, yêu thương vô cùng.
"... A Chiêu, anh có muốn em không?" Cô ngẩng mặt lên hỏi anh "Hôn lễ bù sau, em cũng có thuốc, không hại cơ thể, không mang thai."
Cảnh Nguyên Chiêu cười "Đừng quyến rũ anh."
"Em muốn thân mật với anh hơn nữa." Nhan Tâm áp vào ngực anh, hôn lên cằm anh.
Sự hòa quyện thân mật hơn nữa.
Vợ chồng không chỉ có một loại, hôn lễ đôi khi chỉ là làm cho người ngoài xem.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm cô, cười nói "Châu Châu Nhi, bây giờ em đang rất kích động. Gặp lại sau bao ngày xa cách, mọi hành động của em đều thiếu lý trí. Em hãy bình tĩnh một thời gian, cũng là để cho mình đủ đường lui để hối hận."
Nhan Tâm "Kể từ khi gặp anh, em còn đường lui để hối hận sao?"
Cảnh Nguyên Chiêu "..."
Cảnh Nguyên Chiêu ôm chặt lấy cô.
Lúc mới gặp cô, tɾong đầu anh toàn nghĩ đến cái thứ quỷ quái gì thế này?
Cô rất diễm lệ, cái nhìn đầu tiên khi thấy cô, giống như nhìn thấy món ngon. Dù không đói, cũng sẽ chảy nước miếng.
Nếu anh cứ giữ mãi tâm thái đó, làm cô thương tích đầy mình, thì đến ngày hôm nay, anh biết hối hận chuộc tội thế nào?
Trong nháy mắt, anh nảy sinh nỗi sợ hãi vô tận.
Trong mơ, anh và Nhan Tâm không hề gặp lại nhau nữa, cô sống rất thê thảm, có lẽ giấc mơ này đã từng thực sự xảy ra.


⬅ Trước Tiếp ➡