⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Nam Thù ra ngoài, đi may cho Nhan Tâm mấy bộ quần áo, cô mang the0 không đủ.
Kích cỡ quần áo của Nhan Tâm, người hầu tɾong nhà cô ấy đã đo xong, trực tiếp mang đến tiệm may.
Không ngờ cô ấy lại gặp vị hôn phu Tôn Mục và một cô gái khác ở cửa tiệm may.
Trương Nam Thù suýt chút nữa không nhận ra Tôn Mục.
Tôn Mục mặc một chiếc áo khoác gió màu xám nhạt, đứng quay lưng về phía Trương Nam Thù.
"Bạn trai của Từ Đồng Nguyệt? Trông cũng đẹp trai phết." Trương Nam Thù nghĩ.
Cô ấy quen cô gái đó.
Tôn Mục quay lưng về phía cô ấy, dáng người dong dỏng cao thẳng, khí chất thoát tục, quần áo lại thời thượng tao nhã, mái tóc đen dày.
Góc nghiêng gọn gàng, cả người như một cây thương hồng anh thẳng tắp.
Trương Nam Thù cảm thấy bóng lưng này cực phẩm.
"Nam Thù?" Từ Đồng Nguyệt chào hỏi cô ấy.
Cô ấy rất ghét Từ Đồng Nguyệt, hơi cau mày, đúng lúc này Tôn Mục quay mặt lại.
Trong lòng anh ấy ôm một con mèo trắng.
Từ Đồng Nguyệt rất tự nhiên đón lấy con mèo, đi về phía bên này vài bước "Nam Thù, cô cũng đến may quần áo à?"
Trương Nam Thù "..."
Trương Nam Thù rất ghét Từ Đồng Nguyệt.
Từ Đồng Nguyệt yểu điệu thướt tha. Cô ta trắng trẻo mảnh mai, ngũ quan tinh tế, nói năng nhỏ nhẹ, tự có nét đẹp làm người ta thương xót.
Đám con trai đều thích tung hô cô ta, cẩn thận từng li từng tí che chở.
Mà cô ta xã giao khéo léo, quan hệ tốt với mọi người, biết nói tiếng Anh và tiếng Nhật, được khen ngợi hết lời, viết một tay thơ từ hay, tài hoa hơn người.
Kết hợp ngoại hình, tài xã giao, thiên phú ngôn ngữ và tài học, năm mười lăm tuổi, tɾong một bữa tiệc, Từ Đồng Nguyệt đã giẫm lên Trương Nam Thù để nổi bật, g͙iành được cái danh hiệu “Đệ nhất thục nữ Bắc Thành”.
Trương Nam Thù vì thế mà hận cô ta thấu xương.
“Nam Thù, con là tiểu thư phủ Đại soái, phải giữ một cái danh tiếng khoan dung nhàn nhã. Danh tiếng tốt chính là thanh danh.” Mẹ của Trương Nam Thù giữ chặt cô ấy, nói như vậy.
Trương Nam Thù rất bực bội “Chẳng lẽ cứ để mặc cô ta bắt nạt? Rõ ràng là cô ta mượn con để nổi tiếng.”
Mẹ nói “Danh lợi đều là bụi đất nhẹ bẫng, không chịu nổi gió thổi. Thân phận địa vị của con, quan trọng nhất là uy vọng chứ không phải danh tiếng tốt đẹp.
Hôm nay, con mà nổi giận sẽ càng làm nền cho cô ta thêm phần “đáng thương”, bản thân con lại mang tiếng “ngang ngược hống hách”, tổn thất cho mình càng lớn hơn.”
Lời của mẹ là sự toan tính của một chủ mẫu phủ Đại soái, nhưng Trương Nam Thù chỉ là cô bé mười mấy tuổi.
Cô bé ghét cái ác như kẻ thù, đâu có dung thứ được sự sỉ nhục như vậy?
Mấy năm trôi qua, Trương Nam Thù vẫn canh cánh tɾong lòng, nhìn thấy Từ Đồng Nguyệt là hận không thể xé nát nụ cười giả tạo của cô ta.
“... Hôm nay có không ít vải mới nhập về, Nam Thù đến thật khéo.” Từ Đồng Nguyệt ôm mèo, tiếp tục nói chuyện với cô ấy.
Trương Nam Thù sa sầm mặt, biểu cảm nhạt nhẽo “Từ tiểu thư, tôi không thích lông mèo.”
Từ Đồng Nguyệt lùi lại hai bước “Xin lỗi, Nam Thù thấy thế nào?”
“Từ tiểu thư, chúng ta không thân lắm đâụ Xưng hô thân mật quá, hơi rát miệng. Tôi thực sự không cách nào gọi cô là “Đồng Nguyệt”. Suy bụng ta ra bụng người, cô vẫn nên gọi là “Trương tiểu thư” đi.” Trương Nam Thù nói.


⬅ Trước Tiếp ➡