Chương 1231
Từ Đồng Nguyệt hơi ngẩn ra.
Gương mặt trắng nõn của cô ta thoáng hiện lên vẻ xấu hổ, ấp úng cười gượng “Trương tiểu thư. Là tôi đường đột.”
“Không sao, con người tôi khá thẳng thắn.” Trương Nam Thù nói “Cho qua, Từ tiểu thư.”
Cô ấy đi vào tɾong.
Ánh mắt không thèm liếc nhìn Tôn Mục đang đứng bên cạnh.
Lúc chọn quần áo, Trương Nam Thù vẫn còn giận, nên một hơi mua hết toàn bộ vải mới nhập của tiệm may.
Cô ấy đưa số đo, may cho mình và Nhan Tâm mỗi người mười hai bộ sườn xám.
Tiền tiêu đi rồi, quần áo cũng chọn xong kiểu dáng và hoa văn, Trương Nam Thù mới thấy thoải mái.
Lúc đi ra cửa, lại phát hiện Tôn Mục vẫn còn ở đó.
“Kẻ nịnh bợ, mình nhất định phải đổi anh ta.” Trương Nam Thù lạnh lùng nghĩ.
Tôn Mục bước lại gần vài bước.
Trương Nam Thù nhìn anh ấy, lại cảm thấy con chó pug này trông cũng được đấy chứ.
Cô ấy và Tôn Mục coi như quen biết từ nhỏ, ấn tượng của Trương Nam Thù về anh ấy vẫn luôn không sâu đậm lắm.
Có lẽ là vì anh ấy không phải mẫu đàn ông cô ấy thích nên cô ấy ít khi để tâm.
“... May quần áo xong rồi à? Cần tôi đưa cô về nhà không?” Tôn Mục hỏi.
Trương Nam Thù vốn định nói không cần, nhưng lời đến bên miệng lại đổi ý.
“Lên xe.” Cô ấy nói.
Xe ô tô chạy êm ru về phủ Đại soái. Trên đường, Trương Nam Thù mở miệng.
Cô ấy ngồi ngay ngắn, dáng vẻ ưu nhã, khí thế bễ nghễ, ra dáng Đại tiểu thư phủ Đại soái “Tôn Mục, tôi phải cảnh cáo anh một câụ”
Tôn Mục hơi quay mặt sang “Cảnh cáo?”
“Hoa thơ๓ cỏ lạ bên ngoài của anh, tốt nhất là cắt đứt cho sạch sẽ. Nếu để tôi bắt được thì tôi sẽ bắn chết anh.” Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục “Kết bạn cũng phải ăn đạn sao?”
“Ai quản anh có kết bạn hay không?” Trương Nam Thù lạnh mặt “Đừng có giả ngụ Anh mà không biết chừng mực thì cũng chẳng có cách nào làm việc trước mặt cha tôi đâụ Không cần tôi dạy, đúng chứ?”
Tôn Mục nghiêng người một chút, lẳng lặng nhìn cô ấy “Vậy còn cô?”
“Tôi làm sao?”
“Lúc cô kết bạn, có phải cũng cần chú ý chừng mực không?” Tôn Mục hỏi.
Trương Nam Thù “Anh không có tư cách...”
Anh ấy đột nhiên đưa tay, bóp lấy cằm cô ấy, xoay mặt cô ấy lại.
Trương Nam Thù sững sờ, tiếp đó cả giận “Anh...”
Tôn Mục buông tay ra, nhìn sâu vào mắt cô ấy “Nam Thù, nhìn tôi nói chuyện, đừng coi tôi như người hầu mà sai bảo. Chúng ta sắp là vợ chồng.”
Cằm của Trương Nam Thù hơi đau nhẹ, cùng với cảm giác ấm áp từ ngón tay người đàn ông.
Trong lòng cô ấy nhảy lên một chút gì đó, khiến cô ấy thấy lạ lẫm.
Cô ấy càng thêm tức giận “Anh to gan thật Lần sau anh còn động tay động chân, tôi sẽ chặt tay anh ”
Màu mắt Tôn Mục u tĩnh, chỉ nhìn về phía cô ấy.
Trương Nam Thù không chịu thua, ánh mắt không tránh né, trừng trừng nhìn anh ấy, đợi anh ấy xuống nước.
Anh ấy lại vẫn nhìn vào mắt cô ấy, sắc mặt yên tĩnh khó lường.
Nửa phút sau, Trương Nam Thù không địch lại nổi, dời tầm mắt đi “Anh nhớ kỹ chưa?”
Khí thế đến đây đã giảm đi rất nhiều, nghe còn có chút mùi vị làm nũng.
Chính cô ấy cũng nhận ra, nhất thời càng giận, mặt phồng cả lên.
Bên cạnh vang lên tiếng cười khẽ, Tôn Mục mở miệng “Được, nhớ rồi.”
Trương Nam Thù “...”
Sao cảm giác vừa thua người lại vừa thua trận thế này?