Chương 1233
“Thật ra cô không hiểu Tôn Mục, Nam Thù.” Nhan Tâm nói “Không hiểu, tự nhiên sẽ không nói đến tin tưởng, mà cô bắt buộc phải kết hôn với người này, nhất là ở cửa ải này, hôn nhân không thể thoái thác.”
Trương Nam Thù phiền muộn tặc lưỡi.
“Chi bằng đi tìm hiểu anh ấy. Không phải để tẩy trắng cho anh ấy mà là để nắm bắt tốt hơn, để bản thân ở vào địa vị có lợi.” Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù “Chị nói đúng. Tôi hồ đồ rồi.”
“Cô không hồ đồ, chỉ là người tɾong cuộc u mê. Trước đây tôi gặp chuyện cũng là cô ở bên cạnh khai sáng cho tôi.” Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù lập tức vui vẻ trở lại.
Cơm tối ăn ở chỗ Nhan Tâm.
Cảnh Nguyên Chiêu từ phòng ngủ đi ra, còn phải dùng nạng chống đỡ khó khăn.
Trương Nam Thù nhìn anh như vậy, tim lại thắt lại.
Cô ấy hết cách, chỉ đành giả vờ không để ý “Cục sắt, chân này của anh là bị nổ bị thương lúc đó à?”
“Phải.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
“Trư Trư Nhi chữa cho anh thì có khỏi được không?” Trương Nam Thù lại hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu “Không nói chắc được, có lẽ sẽ khỏi.”
Trương Nam Thù “Nên đưa anh đến bệnh viện Tây y xem thử, không thể để lỡ dở như vậy.”
Cảnh Nguyên Chiêu “Không sao, sẽ khỏi thôi.”
Nhan Tâm cũng nói “Nam Thù, đừng lo. Tôi chữa khỏi được cho anh ấy, nhất định sẽ khỏi.”
Trương Nam Thù thở dài.
Cô ấy vẫn rất lo lắng, bèn cố ý bới móc, nói cơm nước không ngon.
Lại nói nhớ tay nghề của chị Trình.
Hôm sau, Trương Nam Thù dậy sớm đi hầu hạ Trương soái uống thuốc, lại hỏi tình hình người trực đêm qua.
Trương Tri cũng đến.
“... Anh cân nhắc thế nào rồi? Phu nhân và Thịnh Viễn Sơn bao giờ đến thăm thiếu soái Cảnh?” Cô ấy hỏi.
Trương Tri “Vẫn đang cân nhắc.”
Hôm nay, dường như Trương soái hồi quang phản chiếụ Ông ấy vốn đang nhắm mắt ngủ gật, nghe thấy hai anh em nói chuyện bèn mở miệng “Chưa thông báo cho Cảnh gia?”
Lúc ông ấy nói chuyện, một mùi hôi thối bốc ra, giống như nội tạng của ông ấy đang dần thối rữa.
Trương Nam Thù không chê ông ấy, một cơn đau kịch liệt đánh vào tim. Cô ấy biết, cô ấy không giữ được cha nữa rồi.
Cô ấy cứ tưởng mình đã chuẩn bị xong tâm lý, có thể mất đi cha.
Cha bị bệnh quá đau đớn, ra đi mới là giải thoát.
Nhưng khoảnh khắc này, cô ấy lại cảm thấy không thể chịu đựng nổi.
Cô ấy nén nước mắt bất ngờ ập đến, hắng giọng “Anh cả và anh hai không đồng ý báo cho Cảnh gia.”
Trương soái trầm ngâm.
Ông ấy dường như nói xong một câu này lại ngủ thiếp đi.
Trương Tri và Trương Nam Thù yên lặng chờ đợi.
Khoảng chừng năm sáu phút sau, Trương soái mới mở miệng lần nữa “Nói riêng một tiếng.”
“Cha, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió.” Trương Tri nói.
Trương soái “Thừa dịp cha còn chưa chết, thăm dò thái độ Cảnh gia trước đã. Còn nữa, thăm dò tầm quan trọng của đứa con trai này đối với Cảnh gia.”
Trong lòng Trương Nam Thù thắt lại.
Có lẽ thông báo cho phu nhân và Thịnh Viễn Sơn chưa chắc đã là chuyện tốt.
Trương Tri lại sáng mắt lên.
“Sắp xếp cho thỏa đáng.” Trương soái lại nói “Nên sớm không nên muộn, con phái tâm phúc đi Nghi Thành, báo cho Cảnh phu nhân.”
Trương Tri lập tức đồng ý.
Anh ta đi ra ngoài sắp xếp.
Trương Nam Thù nắm lấy tay cha, vùi mặt vào đó, hồi lâu không nói gì.