Chương 1234
Bàn tay của cha, rộng lớn và rắn rỏi, lúc này lại mềm nhũn vô lực.
Lúc mẹ qua đời, cô ấy đã chịu đựng hết nỗi đau khổ của cả một đời người, lại không ngờ phải trải qua thêm một lần nữa.
“Nam Thù.” Trương soái gọi cô ấy.
Trương Nam Thù vẫn vùi mặt, chỉ dạ một tiếng “Cha.”
“Đừng sợ.” Trương soái nói “Đừng sợ, cha và mẹ con sẽ ở trên trời phù hộ cho con.”
Nước mắt Trương Nam Thù rơi vào giữa những ngón tay Trương soái “Con không sợ đâu, cha.”
“Có thể tin tưởng Tôn Mục, Nam Thù.” Trương soái lại nói “Đây là lời của cha, cha sẽ không hại con.”
“Dạ.”
“Với những người khác, con phải giữ cảnh giác, bao gồm cả anh hai con.” Trương soái lại nói.
Trương Nam Thù ngẩng gương mặt đầy nước mắt lên “Cha, cha nói lời hồ đồ gì vậy?”
“Cô bé ngốc.” Trương soái cười cười.
Đó là khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng của Trương soái.
Sau buổi sáng hôm đó, Trương soái rơi vào hôn mê không thể ăn uống gì.
Quân y đoán định đại hạn chỉ tɾong mấy ngày này.
Trương gia bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Trước đây, Trương Nam Thù có thể đến viện nhỏ của Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu, Bạch Sương cũng đi the0 ké mấy lần. Hiện giờ, Trương Nam Thù không đến nữa, Bạch Sương cũng không thể vào.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu bị nhốt ba ngày, không thể tiếp xúc với bất kỳ ai bên ngoài, phó quan đưa cơm cũng đã đổi người, hơn nữa là hai người đi cùng nhau, đề phòng một người đơn lẻ truyền tin tức.
Trương gia căng thẳng tột độ.
Cảnh Nguyên Chiêu bèn nói “Trương soái có thể đã chết rồi.”
Nhan Tâm “Chết thì phải phát tang chứ?”
“Nếu anh là Trương Lâm Quảng, Trương Tri thì sẽ không phát tang trước, kéo dài nửa tháng, quan sát cục diện bên ngoài. Diễn một vở kịch thật thật giả giả, tóm hết mấy cái đuôi cáo ra.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm “Cửa ải này của Trương gia khó qua.”
Chủ yếu là cục diện chính trị của Bắc Thành đang biến động, làn sóng phục bích ở ngay trước mắt, nếu Trương soái ra đi vào lúc này, ắt sẽ làm thay đổi cục diện.
Bệnh của ông ấy đã là liều mạng dùng thuốc để cầm cự, kéo dài đến nay.
Ông ấy cực kỳ đau đớn, lần trước Nhan Tâm đến thăm ông ấy đã có thể cảm nhận được.
“Châu Châu Nhi, tɾong giấc mơ của em Trương gia thế nào?” Cảnh Nguyên Chiêu hỏi cô.
Nhan Tâm “Ách...”
“Nửa sau giấc mơ của em, anh không nhìn rõ lắm, chỉ nhìn thấy em.” Anh nói.
Nhan Tâm “Em không biết Trương gia cụ thể sẽ ra sao, chỉ biết anh thu nạp thế lực Nam Bắc, tiêu diệt chính phủ Bắc Thành này.”
Cảnh Nguyên Chiêu “Vậy thì Trương gia vẫn đổ thôi.”
Nhan Tâm nhẹ nhàng siết tay.
Nếu Trương gia vẫn đổ thì số phận của Nam Thù sẽ ra sao?
Cô có thể cứu Nam Thù không?
Nếu cô thay đổi cục diện này, liệu có làm thay đổi số phận của Cảnh Nguyên Chiêu, cũng như đại cục thiên hạ không?
“Đừng lo, chúng ta sẽ cứu Nam Thù.” Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Nhan Tâm nghĩ đến đây, cười khổ “A Chiêu, hai chúng ta bây giờ ốc không mang nổi mình ốc, bản thân còn khó bảo toàn.”
Sau khi cô trọng sinh, đã thay đổi rất nhiều chuyện, chưa chắc mọi thứ sẽ phát triển như kiếp trước.
“Anh chơi trò gia đình với họ thôi. Cái sân này, anh và Bạch Sương tɾong ứng ngoài hợp, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa em đi.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm “...”