⬅ Trước Tiếp ➡

Tiễn Từ Lãng đi, Trương Lâm Quảng lén lút bàn bạc với em trai “Bây giờ làm thế nào? Cảnh gia đã động binh.”
Một lần động binh, cho dù không khai chiến, quân phí cũng là con số khổng lồ.
Trương gia có cần thiết phải điều quân đội đến bờ sông đối đầu không?
Trương Tri “Em đã nói rồi, sớm đưa Cảnh phu nhân và Thịnh Viễn Sơn về.”
“Đưa về, chẳng lẽ đội quân này sẽ không đến bờ sông sao? Quân đội mấy trăm ngàn người, không phải điều động một cái là xong, Cảnh gia đã sớm chuẩn bị xong rồi.” Trương Lâm Quảng nói.
Cảnh phu nhân và Thịnh Viễn Sơn lên Bắc, nhất là Cảnh phu nhân, Đốc quân Cảnh đã sắp xếp quân đội làm hậu thuẫn.
Ai cũng không muốn kéo đứt sợi dây đang căng thẳng, nhưng cũng không thể h0àn toàn không phòng bị.
Cảnh gia có tiền, quân phí khổng lồ nói đốt là dám đốt, liệu họ có đánh một trận, vớt vát chút vốn liếng về không?
Đầu Trương Lâm Quảng đau như búa bổ.
Trương Tri “Em đưa Cảnh phu nhân và Thịnh Viễn Sơn đi, tiện thể qua sông nói chuyện một chút.”
Trương Lâm Quảng ngạc nhiên “Em đi rồi sẽ không về được đâụ”
“Nếu em không về được thì anh cứ phái quân đánh với Cảnh thị. Nếu đã đến nước này thì tất nhiên phải đánh một trận trước mới có thể yên ổn.” Trương Tri nói.
Trương Lâm Quảng “... Thằng mãng phu này ”
Cuối cùng vẫn làm the0 cách của Trương Tri.
Trương gia vẫn giữ Cảnh Nguyên Chiêu, Nhan Tâm lại, chỉ đưa phu nhân và Thịnh Viễn Sơn về.
Trương Tri mang the0 quân đội năm trăm người, hộ tống qua sông.
Đốc quân Cảnh đích thân dẫn quân tới.
Đôi bên gặp mặt, nói vài câu xã giao, Trương Tri cảm ơn lễ phúng viếng Cảnh gia gửi tặng.
“Con trai tôi đâu?” Đốc quân Cảnh hỏi.
Trương Tri “Chân thiếu soái bị thương, quân y dặn dò không thích hợp di chuyển, nếu không sẽ không thể khỏi hẳn. Chúng tôi giữ anh ấy ở phủ Đại soái dưỡng thương.”
Đốc quân Cảnh “Hoang đường, không cần dưỡng ở phủ Đại soái các người.”
Trương Tri cười cười “Chúng tôi muốn giữ anh ấy dưỡng bệnh. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ giống như đối đãi với Cảnh Nhị thiếu gia lúc trước, dành cho anh ấy đãi ngộ của khách quý, xin Đốc quân yên tâm.”
Mặt Đốc quân Cảnh đen như đáy nồi “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
“Nếu ngài không đồng ý thì e rằng đám quân đội này quân số không đủ, ngài về điều thêm binh mã đến đi.” Trương Tri nói.
Anh ta rất cứng rắn về chuyện này.
Trương gia nhất định muốn Cảnh Nguyên Chiêu làm con tin để đổi lấy “thái độ hòa bình” của Cảnh thị, hai nhà phải ký một hiệp ước.
Quân đồng minh vẫn duy trì, hai nhà đều không giải trừ quân bị, Trương soái chết rồi, Cảnh gia đang chiếm thế thượng phong, cho nên Trương gia cần một tờ giấy cam kết.
Cảnh Nguyên Chiêu chính là tờ giấy cam kết đó.
“... Thiếu soái Cảnh không phải chúng tôi bắt, là chúng tôi cứu anh ấy từ tay Đảng Bảo Hoàng về. Nếu không có tình tiết này thì chúng tôi cũng sẽ không làm điều thừa thãi. Nay còn xin Đốc quân khoan dung.” Trương Tri nói.
Chiều hôm đó, Đốc quân thả Trương Tri và người của anh ta qua sông trở về.
Trương Tri rất bình tĩnh giao lưu với ông ấy. Lúc trở về, phó quan giúp anh ta thay quần áo, mới phát hiện sau lưng áo quân phục của anh ta đã ướt đẫm.
Ai mà không nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng chứ?


⬅ Trước Tiếp ➡