⬅ Trước Tiếp ➡

“Hôn lễ của chúng ta nhất định phải phong quang.” Cảnh Nguyên Chiêu nói “Anh muốn người ngoài phải ghen tị với em. Quãng đời còn lại, khi em kể với con cái, con cháu về hôn lễ của chúng ta, không phải là cái sân nhỏ bé của Trương gia, một góc nhỏ trên tờ báo đăng ký.
Nó phải long trọng, khách khứa như mây, trang nhất các tờ báo toàn quốc, mấy ngày liền đều phải đưa tin về việc này, đây mới là thứ anh nên dành cho em.”
Nhan Tâm “Phô trương quá.”
“Cưới được em là ân huệ lớn nhất của trời cao, anh phải dùng quy cách cao nhất để đón nhận nó.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Phu nhân và Thịnh Viễn Sơn ở lại Trương gia mấy ngày.
Trương soái đưa tang, tang lễ kết thúc, Trương Tri và Trương Lâm Quảng vì vấn đề đi hay ở của Cảnh phu nhân mà nảy sinh tranh chấp.
“Nắm người Cảnh gia tɾong tay, tốt hơn là thả hổ về rừng.” Trương Lâm Quảng nói.
Trương Tri “Quân đội và bộ hạ cha để lại vẫn còn đang biến động, chính khách Bắc Thành hổ rình mồi. Lúc này mà còn gây thù chuốc oán, anh rất ngu xuẩn.”
Trương Lâm Quảng không muốn bị anh ta chọc giận, nén tính khí “Cảnh Nguyên Chiêu đã ở tɾong tay chúng ta, chẳng lẽ em cũng muốn thả anh ta về? Không thả anh ta, vẫn là gây thù chuốc oán.”
“Khác nhaụ Cảnh Nguyên Chiêu là chúng ta cứu về từ tay Thất Bối Lặc, chúng ta có một vạn cái cớ để giữ lại.
Lại đón Cảnh phu nhân, Thịnh Viễn Sơn đến thăm anh ta, chúng ta nói anh ta là “khách”, bất kể là dư luận hay Cảnh gia đều sẽ không chửi rủa chúng ta thậm tệ.
Trước khi cha lâm chung bảo chúng ta lén lút đón người Cảnh thị đến, cũng là ý này. Giữ Cảnh phu nhân và Thịnh Viễn Sơn lại, tính chất lại khác, sẽ tạo cớ cho người ta nắm thóp.”
Trương Lâm Quảng “Em tự lừa mình dối người, chẳng có tác dụng͟͟ gì. Vẫn phải có con tin thực sự tɾong tay.”
“Không được. Người của em đón Cảnh phu nhân và Thịnh Viễn Sơn đến, em phải đưa họ về.” Trương Tri nói.
Hai anh em họ mỗi người đều có toan tính riêng, đề phòng lẫn nhau, ai cũng không có cách nào thuyết phục ai.
Hai anh em họ cũng không dám đánh nhau, bởi vì có một con bài quan trọng, họ không biết rốt cuộc cha đã giao vào tay ai.
Huống hồ, hai người chỉ là ý kiến bất đồng chứ không phải tình cảm bất hòa.
Họ là anh em ruột cùng mẹ sinh ra có tình cảm với nhaụ Phần huyết thống này, sự gắn bó lớn lên cùng nhau từ nhỏ sẽ không khiến họ náo loạn đến mức một mất một còn, ít nhất bây giờ vẫn chưa.
Tuần đầu của Trương soái, phu nhân và Thịnh Viễn Sơn đã ở Bắc Thành mười ngày, Cảnh gia có một nhóm quân đội tập kết đến bên bờ sông Trường Giang.
Phủ Đại Tổng thống phái người đến Trương gia thuyết khách.
Tất nhiên là Từ Lãng.
Tuổi Từ Lãng chừng ngũ tuần, thanh tú nho nhã, trông vô cùng thân thiết hòa ái.
“Hiện tại không thích hợp khai chiến. Các người và Cảnh thị khai chiến sẽ ảnh hưởng đến hơn nửa đất nước. Số lượng súng ống có hạn, mọi người tiết kiệm chút đi.” Từ Lãng nói.
Cấp dưới, mưu sĩ của Trương gia cũng rất phản đối khai chiến.
Thời cơ chưa đến.
Lúc này, nếu Cảnh gia đánh tới, họ chịu rủi ro, rủi ro của Trương gia còn lớn hơn.
Các quân phiệt nhỏ khác thì lại mong Cảnh gia và Trương gia đánh nhau, họ có thể nhân cơ hội làm loạn, chia một chén canh.


⬅ Trước Tiếp ➡