Chương 1244
Lục Bồng sắp gả đi, gả sang Tống gia, hôn sự của Lục Tinh thì cần phải đợi thêm một chút, vì Cảnh Nguyên Chiêu chưa về, Đường Bạch uyển chuyển bày tỏ muốn đợi thiếu soái về rồi mới tổ chức hôn lễ.
Xét từ góc độ của Đường Bạch Nếu Cảnh Nguyên Chiêu không về thì tiền đồ của Đường Bạch sẽ đáng lo ngại, đến lúc đó Lục gia có thể đổi ý.
Dù nói thế nào, dụng͟͟ ý của anh ấy cũng là rất tốt.
Tuổi Lục Tinh còn nhỏ, mới tròn mười sáu, hôn nhân vốn không vội.
Lục gia hiểu nỗi khổ tâm của Đường Bạch.
Lục phu nhân nói với Tổng tham mưu trưởng Lục “Đợi thiếu soái về cậu ấy mới kết hôn, cũng là lòng trung thành của cậu ấy. Chúng ta phải thành toàn cho cậu ấy.”
Hai bên đều tính toán cho đối phương.
Hôn sự của các con gái, Lục phu nhân không lo. Chỉ lo hai đứa con trai.
Con trưởng mãi không có con nối dõi, Lục phu nhân không vội, đôi vợ chồng trẻ lại vội, cãi nhau mấy lần, con thứ là kẻ hồ đồ, tâm tư không đặt lên người vợ mình, Lục phu nhân lại không thể đè đầu anh ta ra đánh một trận.
Trước kia vẫn còn khá tốt.
Bên phía con trưởng, lúc mới cưới, vợ chồng trẻ ân ân ái ái, ngọt ngào như đường, Lục phu nhân nhìn cũng vui lây. Nhưng kết hôn mấy năm không có động tĩnh, Nhị thiếu phu nhân lại đang mang thai, hai người bọn họ cãi nhau thường xuyên hơn.
Vợ chồng con thứ lúc đầu kính trọng nhau như khách. Ngày tháng dài, Chúc Tòng Nhiễm lại đang mang thai, h0àn cảnh hai người có chút thay đổi. Nhưng sau vụ chiếc vòng ngọc phỉ thúy, Lục phu nhân cũng thấy được vết rạn nứt của họ.
“Nhà người ta sao lại không có mấy chuyện phiền lòng này?” Lục phu nhân thở dài “Là do tôi ăn chay niệm phật ít hay là bình thường tôi quản quá ít?”
“Không tính là phiền lòng, đều có thể giải quyết.” Lục Phong Giang nói.
Lục phu nhân “Giải quyết thế nào?”
“Chia nhà, để bọn chúng cút hết ra ngoài. Bây giờ rất nhiều gia đình thịnh hành việc con cháu ra ngoài mua công quán nhỏ, tự mình sống riêng. Vợ chồng g͙ià chúng ta khuất mắt trông coi, ngày tháng tốt đẹp biết bao.” Lục Phong Giang nói.
Lục phu nhân “...”
“Bà xem, như vậy thì chẳng có phiền toái gì cả. So với những phiền não không thể giải quyết của nhà người ta, chuyện nhà mình đều không tính là chuyện lớn.” Lục Phong Giang nói.
Lại nói “Ví dụ như phu nhân, con trai bà ấy chân bị phế, con dâu bị trục xuấtra ngoài, con gái nuôi giả chết, em trai đến nay chưa vợ, bà có cảm thấy chuyện nhà mình chỉ là chuyện nhỏ không?”
“Ông so sánh thế này, nhà ta đúng là không có sóng gió gì quá lớn.” Lục phu nhân nói.
Con người phải biết quý trọng phúc đức.
Lục phu nhân quyết định cũng thả lỏng tâm tư, không đi so đo chuyện vặt vãnh nữa.
Hiện tại, điều quan trọng duy nhất với bà ấy là quản tốt cái nhà này. Sổ sách nội trạch không xảy ra vấn đề lớn thì vạn sự vô lo.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu ngồi dưới mái hiên tɾong sân, xâu hoa lựụ
Cô hắt hơi mấy cái liền.
“... Lạnh không?” Cảnh Nguyên Chiêu hỏi cô.
Nhan Tâm “Trời này còn lạnh gì nữa? Chắc là có người nhắc đến em.”
Hoa lựu xâu lại, tre0 lên màn, là chuyện thú vị nhất vào tiết trời này.
Hai người vừa làm xong việc này, Trương Nam Thù đến.
The0 sau là người chồng mới cưới của cô ấy, Tôn Mục.
Tôn Mục đẩy xe lăn tới.