Chương 1245
“... Bệnh viện quân y đặc biệt chế tạo, làm the0 dặn dò của cô.” Tôn Mục nói với Nhan Tâm “Cô xem thử có dùng được không? Chỗ nào không tốt thì sửa lại.”
Nhan Tâm nhận lấy, đẩy thử, rất thuận tay.
Cô nhờ Tôn Mục giúp, đỡ Cảnh Nguyên Chiêu lên xe lăn, đẩy anh hoạt động tɾong sân, lại để anh tự mình lăn bánh xe.
Tự lăn hơi tốn sức, miễn cưỡng có thể di chuyển.
“Dùng khá tốt.” Nhan Tâm nói “Giúp tôi làm thêm một chiếc dự phòng, cảm ơn.”
Tôn Mục gật đầu “Được, tôi sẽ bảo người đi làm.”
Bốn người nói chuyện một lúc.
Cơm tối ăn ở chỗ Nhan Tâm.
“Thêm mấy ngày nữa, chị Trình, Vi Minh và chị Cát đều sắp đến rồi.” Nhan Tâm nói với Trương Nam Thù.
Lúc Trương Nam Thù đi Nghi Thành, có mang the0 vú nuôi, hầu gái đắc lực và mấy chục phó quan của mình.
Hai nhà đã đàm phán xong, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu có thể hưởng đãi ngộ giống như Cảnh Trọng Lẫm và Trương Nam Thù lúc trước, Cảnh gia cũng sẽ đưa một số người đến cho họ.
Bên phía Cảnh Nguyên Chiêu sẽ có hai mươi người đến.
Phó quan của Nhan Tâm có hai người đến, còn lại là người giúp việc của cô.
Chị Trình bắt buộc phải đến, Cảnh Nguyên Chiêu và Trương Nam Thù đều nhớ cô ấy muốn chết.
“Tốt quá rồi, tôi sắp được sống những ngày tốt lành rồi.” Trương Nam Thù cười nói.
Nhan Tâm bèn nói với Tôn Mục “Tay nghề nấu nướng của chị Trình cực kỳ tốt, anh sắp có một bà vợ béo rồi.”
Trương Nam Thù “...”
Tôn Mục “...”
Cơm tối xong, Trương Nam Thù và Tôn Mục rời đi.
Hai người họ sống ở viện của Trương Nam Thù, cũng chính là viện Đông của phủ Đại soái. Ngoài việc dùng chung cổng lớn thì đó là một tòa nhà ba lớp khép kín.
Hôn nhân của Trương Nam Thù và Tôn Mục rất vội vàng, gần như không tổ chức lớn.
Trương gia nói với bên ngoài là “Xung hỷ cho Trương soái.”
Dù nói thế nào, bây giờ Tôn Mục đã là chồng của Trương Nam Thù.
Trong viện đều là người của Trương Nam Thù.
Cô ấy từng hỏi anh ấy có đưa mấy người đến không.
Tôn Mục thì nói “Bên chỗ em cái gì cũng có sẵn, anh không cần đặc biệt đưa người tới.”
Đêm tân hôn, Trương Nam Thù còn đến trước giường Trương soái túc trực.
Không qua mấy ngày, Trương gia bắt đầu tổ chức tang lễ, cho đến tận bây giờ.
“... Ngày kia là hết tang rồi.” Tôn Mục đột nhiên nói.
Bây giờ chính phủ dân chủ không thịnh hành việc giữ đạo hiếu, phía Bắc cũng vậy.
Nhà nào không cầu kỳ, làm xong tuần đầu là kết thúc. Nhà nào cầu kỳ một chút thì đốt xong lễ cúng tuần năm, mới coi là hết tang.
Tim Trương Nam Thù đau nhói.
“Nhanh thật.” Cô ấy nói.
Cha cô ấy từ lúc hạ huyệt đến nay, đã hơn một tháng rồi.
Đôi khi Trương Nam Thù cảm thấy không chân thực. Cô ấy lờ mờ cảm thấy, cha vẫn còn ở bên cạnh cô ấy.
Hai người về đến viện.
Người giúp việc đã chuẩn bị xong đồ dùng rửa mặt, lại trải chiếu ngủ dưới đất cho Tôn Mục.
Đêm tân hôn, Trương Nam Thù bảo sang phòng phía Đông ngủ, anh ấy không đồng ý.
“Không có chuyện đêm tân hôn đầu tiên đã ngủ riêng phòng, anh cũng không phải ở rể.” Anh ấy nói như vậy.
Nhưng Trương Nam Thù không có tâm trạng, đi sang chỗ Trương soái.
Trời sáng cô ấy mới về, vú nuôi nói với cô ấy “Tối qua, cô gia trải chiếu ngủ dưới đất tɾong phòng tân hôn.”