⬅ Trước Tiếp ➡

“Đó là Thất Bối Lặc? Sao anh còn chiêu dụ anh ta đến nhà? Anh không từ bỏ ý định đúng không?” Trương Nam Thù nghiêm giọng ép hỏi.
Trương Lâm Quảng “Chuyện này anh có tính toán tɾong lòng.”
“Anh đây là bảo hổ lột da. Tâm cơ của người khác sâu hơn anh, anh tính kế anh ta, coi chừng anh ta nuốt chửng chúng ta.” Trương Nam Thù nói.
Trương Lâm Quảng rất phiền muộn “Nam Thù, em phải biết nặng̝ nhẹ tôn ti. Cái nhà này do anh quyết định.”
Lại nói “Cha đã cho em quân đội và địa bàn, nếu em chướng mắt thì có thể đến bên đó sống.”
“Anh đuổi em đi?”
“Anh nói lại với em một lần nữa, bất kể là tɾong nhà hay tɾong quân, anh là Đại gia trưởng. Nếu hai đứa có thể phò tá anh, giúp đỡ anh thì chúng ta đương nhiên là người một nhà, nếu không các em nên đi đâu thì đi đó, cha đã sớm để lại di sản cho các em rồi.” Trương Lâm Quảng nói.
Trương Nam Thù “Em và anh hai nhận được một phần riêng biệt, nhưng gia nghiệp không phải của một mình anh.”
“Anh không muốn tranh cãi.” Trương Lâm Quảng nói “Thất Bối Lặc là khách của anh.”
Trương Nam Thù trở về viện Đông.
Cô ấy ngồi tɾong phòng một lát, rồi lại đi tìm Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêụ
So với sự căng thẳng của Trương gia, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu vô cùng tự tại nhàn nhã, hai người cứ ăn cơm, đọc sách, tán gẫu chuyện vặt.
Thêm mấy ngày nữa, đợi người của Cảnh Nguyên Chiêu đến, hai người họ còn có thể ra ngoài đi dạo.
Bây giờ Cảnh Nguyên Chiêu là khách của Trương gia, Thất Bối Lặc đã không dám bắt anh nữa. Tất nhiên cũng không có cách nào bắt được.
“... Lại cãi nhau với anh cô à?” Nhan Tâm hỏi.
Trương Nam Thù “Tên Thất Bối Lặc kia đến rồi, anh ta thành khách quý của Trương gia.”
“Anh cô đã có tính toán của anh ta, vậy cứ đợi xem sao.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu cũng nói “Cha cô đi rồi, mới cũ thay đổi, các loại quy tắc đều đang thay đổi, sau này các cô còn phải cãi nhau nhiềụ Đừng tức giận.”
Trương Nam Thù “Rốt cuộc bao giờ chị Trình mới đến? Lúc tức giận, đến một bữa ngon cũng không có.”
Cảnh Nguyên Chiêu “Tôi cũng mong.”
Nhan Tâm “... Hai người đều sẽ béo lên cho xem.”
Tâm trạng Trương Nam Thù phiền muộn, ở đây đâύ võ mồm với Cảnh Nguyên Chiêu một lúc, bị anh chọc tức một chút, lại mắng anh một trận, tâm trạng liền tốt lên.
Tôn Mục qua tìm cô ấy ăn tối, thuận tiện cũng ăn luôn ở đây.
Lúc ăn tối xong đi về, vốn dĩ hai người đang đi rất bình thường, Tôn Mục đột nhiên bước lên, nắm lấy tay cô ấy.
Đêm hè nóng nực, hơi nóng ngưng tụ, ve sầu ban đêm đặc biệt nôn nóng, kêu râm ran không biết ngừng nghỉ.
Tay người đàn ông rất nóng, lòng bàn tay bao bọc một ngọn lửa.
Nửa cánh tay Trương Nam Thù tê dại.
“... Sao thế?” Cô ấy đi mấy bước, mới quay mặt sang hỏi.
Tôn Mục “Đêm khuya rồi, đi về còn một đoạn đường, lo em sợ.”
Trương Nam Thù muốn rút tay về “Em không sợ.”
Tôn Mục không buông ra.
Anh ấy cố chấp nắm chặt tay cô ấy, cùng cô ấy trở về phòng chính của viện Đông.
Trong phòng ngủ đặt một chậu băng, từng luồng hơi mát lan tỏa xua tan cái nóng hầm hập của mùa hạ. Trong phòng thoang thoảng mùi thơ๓ thanh nhã, không biết là mùi phấn sáp hay mùi hương liệu mùa đông còn sót lại, dễ chịu và tao nhã.


⬅ Trước Tiếp ➡