Chương 1248
Tôn Mục vào phòng, ngồi xuống ghế sô pha dựa tường, bưng tách trà người giúp việc đưa vào uống hai ngụm.
Nước trà hơi ấm, hương trà thêm chút nóng, rơi xuống cổ họng, tim gan.
Trương Nam Thù tháo chiếc kẹp tóc giản dị trên đầu xuống “Anh đi tắm trước đi, muộn rồi.”
Tôn Mục nhìn cô ấy.
Dưới ánh đèn, đôi lông mày thanh mảnh của cô ấy bao phủ bởi ánh đèn màu cam của bàn trang điểm, trông mịn màng, kiều diễm đáng yêụ
“Được.” Anh ấy đặt tách trà xuống, đứng lên.
Nước trà hơi nóng, người anh ấy cũng nóng.
Chính viện của Trương Nam Thù rất lớn, có hai phòng tắm kiểu mới, lắp đặt bồn cầu xả nước và bồn tắm lớn kiểu Tây.
Chỗ cô ấy cái gì cũng là tốt nhất, thuận tiện nhất, sự xa hoa của tiểu thư phủ Đại soái không thiếu thứ gì.
Tôn Mục đi tắm.
Anh ấy cố tình tắm rất chậm.
Tuy nhiên, đợi anh ấy trở lại phòng, Trương Nam Thù vẫn chưa tắm xong.
Người giúp việc đã trải xong chiếu ngủ dưới đất cho anh ấy.
Tôn Mục không nói gì, cầm cuốn sách trên bàn trà lên, yên lặng đọc.
Trương Nam Thù lại lề mề thêm nửa tiếng nữa mới trở về phòng ngủ.
Cô ấy mặc một bộ đồ ngủ màu hồng đào, tóc dài xõa tung, vương chút hơi nước, đỉnh đầu mờ mịt sương.
Tóc xõa, làn da trắng sứ hồng hào. Cô ấy mặt tròn mắt hạnh, lúc để mặt mộc, trông càng nhỏ hơn một chút.
Cô ấy không nhìn Tôn Mục, chỉ mải bôi kem tuyết lên mặt.
Mùi thơ๓ nồng nàn, từ bàn trang điểm bay đến chỗ Tôn Mục.
Anh ấy đặt sách xuống.
Không nhẹ không nặng̝, tay Trương Nam Thù vẫn hơi khựng lại.
Cô ấy cố tình kéo dài thời gian, bôi mặt xong lại bôi tay.
Da mu bàn tay đều bị cô ấy chà xát đến hơi đỏ, cô ấy vẫn cứ dùng sức.
Tôn Mục đi đến sau lưng cô ấy.
Anh ấy nắm lấy tay cô ấy “Vẫn chưa bôi xong à?”
Hai người đứng quá gần, tɾong hơi thở người đàn ông còn có chút hương trà thoang thoảng, tầm mắt Trương Nam Thù trước sau không ngước lên.
Cô ấy cụp mi mắt, muốn rút tay về “Bôi xong rồi.”
Tôn Mục nắm chặt hơn “Vậy đi ngủ nhé?”
Cuối cùng Trương Nam Thù cũng ngước mắt lên nhìn anh ấy.
Màu mắt anh ấy đen láy, u tĩnh mà thâm sâụ Nhìn gần, ngũ quan đẹp trai xuấtsắc, môi hơi mỏng.
“Tôn Mục...” Cô ấy gọi anh ấy, tɾong giọng nói cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng ánh mắt cứ đảo liên tục.
“Ừ.” Anh ấy đáp, người áp sát cô ấy.
Áo sơ mi của người đàn ông, được nhiệt độ cơ thể hong ấm sực, lúc lại gần gần như muốn hun nóng cô ấy.
“Tôn Mục, em...” Trương Nam Thù do dự.
Bất tri bất giác, thắt lưng cô ấy dựa vào bàn trang điểm.
“Sao thế?” Hơi thở của anh ấy dán vào má cô ấy.
Trương Nam Thù ổn định nhịp thở của mình, không nói gì.
“Chưa chuẩn bị xong sao?” Tôn Mục ép hỏi, môi lướt qua má cô ấy, nhẹ nhàng hôn cô ấy một cái.
Trương Nam Thù đột nhiên hơi nghiêng đầu, môi chạm vào môi anh ấy.
Do dự cái khỉ gì
Đao sắc chặt đay rối, chết sớm siêu sinh sớm.
Tôn Mục giữ chặt gáy cô ấy, để cô ấy dán chặt hơn, hơi thở hai người chen chúc vào nhau, khiến Trương Nam Thù không thở nổi.
Trút hết quần áo, cô ấy không biết đã bị bế lên giường từ lúc nào.
Trương Nam Thù như sắp chết đuối, cô ấy thở hổn hển liên tục, không khí không biết đã đi đâu, không đủ cung cấp cho cô ấy.
Cô ấy cũng thấy đaụ