Chương 1252
“Càng ghê hơn Bản thân chị còn chưa kết hôn, sao lại biết làm mấy thứ này?” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm “Tôi mở hiệu thuốc mà.”
Trương Nam Thù “...”
“Trư Trư Nhi, chị vẫn là cho tôi thuốc đi. Mấy thứ kia, tôi đều không chấp nhận nổi.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm “Thuốc của tôi, một viên chỉ được một tháng, không thể uống liên tục ba viên. Một khi quá liều, cô có thể vĩnh viễn không mang thai được nữa.”
Sắc mặt Trương Nam Thù hơi đổi “Thế thì không được.”
“Cho nên vẫn là dùng cách thứ hai.” Nhan Tâm nói “Bào chế cái này cần thời gian, ít nhất bảy tám ngày. Cô mau đi mua ruột dê, dược liệu và dụng͟͟ cụ cho tôi.”
Trương Nam Thù “... Tôi vẫn là đuổi Tôn Mục đi nơi khác thôi.”
“Như vậy đối với cô, anh ấy vĩnh viễn là ẩn số, cô vẫn sẽ sợ hãi.” Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù là một cô gái rất sảng khoái.
Lúc mới nghe, cô ấy hận không thể đào cái lỗ chui đầu xuống, nhưng ngẫm nghĩ kỹ, cách của Nhan Tâm mới là thực tế nhất.
“Chị viết đơn thuốc cho tôi đi ” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm đi lấy giấy bút.
Trương Nam Thù rời đi.
Đêm nào Cảnh Nguyên Chiêu cũng lén tập luyện, cho nên mỗi chiều đều cần ngủ bù.
Sau khi ngủ dậy anh đi rửa mặt, hỏi Nhan Tâm “Cô ấy sao thế?”
Nhan Tâm kể cho anh nghe.
Lại kể cho anh nghe cách giải quyết của mình.
Khăn mặt tɾong tay Cảnh Nguyên Chiêu khựng lại, kinh ngạc “Em biết làm thứ này?”
“Phải.”
“Tại sao?”
“... Thì tɾong mơ phải buôn bán. Khám bệnh chế thuốc, vốn dĩ là việc chủ hiệu thuốc phải làm.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu bật cười.
Châu Châu Nhi của anh thực sự rất nỗ lực, cầu tiến. Trong h0àn cảnh như vậy, cô cũng sẽ liều mạng để sống sót. Không chỉ nuôi sống bản thân mà còn nuôi sống cả hiệu thuốc.
Các hiệu thuốc khác lần lượt đóng cửa, nhưng hiệu thuốc của cô lại trụ được đến sau cùng.
Cảnh Nguyên Chiêu vừa yên lòng, lại có chút chua xót.
“... Có thể làm nhiều một chút.” Cô dìu anh ngồi xuống ghế sô pha, ghé tai nói với anh.
Cảnh Nguyên Chiêu dùng sức ôm chặt lấy cô “Anh là một người đàn ông không có mấy khả năng kiềm chế, em còn quyến rũ anh Anh sắp chết rồi.”
Nhan Tâm “Chúng ta thử không?”
“Không đợi kết hôn?”
“Hôn lễ chỉ là hôn lễ. Chỉ cần không mang thai thì không có chuyện lớn.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu cười, nhìn cô đầy ẩn ý “Trước đây em không như thế này. Hồi đó ép em, em đều sống chết không chịụ”
Nhan Tâm “Lúc đó em đâu có định gả cho anh.”
Cảnh Nguyên Chiêu véo má cô “Người phụ nữ nhẫn tâm này ”
“Bây giờ em một lòng một dạ rồi.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Là một lòng một dạ muốn làm vợ anh hay là một lòng một dạ muốn làm con dâu của mẹ anh?”
Nhan Tâm “...”
Loại giấm chua này cũng ăn cho được, người đàn ông ấu trĩ.
“Mẹ anh thực sự rất biết lôi kéo người khác.” Cảnh Nguyên Chiêu nói linh tinh để phân tán sự chú ý của mình, nếu không anh sắp nóng nổ tung rồi.
Anh nói mẹ anh mê hoặc Nhan Tâm và Trương Nam Thù đến mức không biết trời nam đất bắc.
Một người chịu đủ uất ức mà vẫn muốn làm con dâu Cảnh gia, chứ không phải giận quá bỏ đi, một người tiến thoái lưỡng nan, khuỷu tay sắp ngoặt sang Cảnh gia luôn rồi.
Cảnh Nguyên Chiêu tự nhận mình không có bản lĩnh như vậy.