Chương 1253
Nếu anh hơi không để tâm một chút thì Nhan Tâm sẽ không cần anh nữa, Trương Nam Thù cũng có thể nói trở mặt là trở mặt ngay.
“Mẹ anh thu phục lòng người rất có bài bản, đợi về nhà, anh nhất định phải học hỏi bà ấy.” Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
Nhan Tâm bắt chước dáng vẻ của anh, cũng véo má anh “Nam Thù nói không sai, cái miệng thối này của anh, chẳng được câu nào tử tế. Anh còn đặt điều về mẹ, em quay lại sẽ mách lẻo đấy.”
Cảnh Nguyên Chiêu “Vậy anh hầu hạ em, tận tâm với em, em tha cho anh một lần?”
Ngoài cửa sổ là mặt trời chói chang, nửa buổi chiều thời tiết tɾong xanh nóng bức. Cây cối phía xa bị nắng gắt chiếu đến ủ rũ, lá cuốn lại vô lực.
Nhan Tâm không khỏi nóng bừng cả mặt “Giữa ban ngày ban mặt...”
“Vậy thì để đêm.” Anh nói.
Nhan Tâm “...”
Bắc Thành không có mùa mưa dầm, sự chuyển tiếp từ xuân sang hạ không quá rõ rệt. Màn đêm buông xuống, hơi nóng lập tức tan đi quá nửa, gió đêm từ từ thổi tới, dịu dàng quyến luyến.
Trong phòng ngủ cửa đóng then cài, gió không thổi vào được, đặt một chậu băng, cái nóng không rõ rệt.
Nhan Tâm nằm hờ hững trên giường, ý thức có chút rời rạc.
Hồi lâu, Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy cô, hai người trao nhau nụ hôn, da thịt kề da thịt, cảm nhận được sự tồn tại chân thực của đối phương.
“... Em còn sợ sinh ra thằng con bất hiếu không?” Cảnh Nguyên Chiêu đột nhiên hỏi cô.
Nhan Tâm “Không sợ.”
Lại nói “Em đã không còn sợ bất cứ chuyện gì nữa rồi. Em tỉnh lại từ tɾong mơ, gặp được anh, anh nói với em rằng “Kẻ sợ chết sẽ chết trước”, câu nói này là khuôn vàng thước ngọc của em.”
Nó chống đỡ Nhan Tâm trải qua rất nhiều trường hợp lớn.
Mà sự thành công của những trường hợp lớn đó, cũng đem lại cho Nhan Tâm sự tự tin.
Tòa lâu đài kiên cố tɾong nội tâm cô là do chính cô từng chút từng chút xây dựng lên. Nhưng cô rất biết ơn, vào lúc bắt đầu, Cảnh Nguyên Chiêu đã cung cấp cho cô một tấm bản vẽ.
Nhan Tâm cứ dựa vào tấm bản vẽ này, nhào nặn bản thân trở nên rất vững chắc.
Kiếp trước, nội tâm cô luôn hư ảo, yếu đuối và mỏng manh.
Sự thành công của hiệu thuốc cũng không thể đem lại cho cô sự tự tin. Co mình tɾong gian bào chế thuốc nhỏ bé của hiệu thuốc, cô mới cảm thấy an toàn.
Bây giờ cô không sợ nữa.
Cho dù có con, cô cũng có thể giống như phu nhân, kiên cố làm chính bản thân mình.
Cảnh Nguyên Chiêu cười nói “Vậy anh muốn có rất nhiều con.”
“Rất nhiều?”
“Lần này mẹ anh đến, cả người bà ấy lung lay sắp đổ. Bất kể là anh hay cậu, chỉ cần hai người có chút sơ suất đều là đả kích trí mạng với mẹ.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm “Anh cảm thấy để tránh loại đả kích này chính là sinh nhiều con?”
“Thế đạo rất loạn, con cái không thể không có tiền đồ mà trốn ở tɾong nhà. Không chỉ cần con trai, còn cần vài đứa con gái.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm kinh hãi “Em cũng đâu phải he0 nái.”
Cảnh Nguyên Chiêu bật cười.
Anh nói “Nếu anh có thể sinh thay em thì tốt rồi.”
Nhan Tâm “...”
Đốc quân cũng muốn có nhiều con hơn. Rất nhiều, càng nhiều càng tốt.
Lúc phu nhân sinh Cảnh Nguyên Chiêu bị băng huyết, suýt chút nữa thì chết, Đốc quân không dám mạo hiểm nữa. Cách giải quyết của ông ấy là đi liều mạng sinh sáu đứa với Hạ Mộng Lan ở phủ Tây.