⬅ Trước Tiếp ➡

“Ba viên thuốc, chỉ để dự phòng khi cần thiết, đừng uống nhiềụ” Nhan Tâm nói, lại mở hộp gấm ra “Trong này có năm mươi cái, mỗi cái đều có thể dùng năm lần.
Tất nhiên, nếu cô chê ghê tởm thì dùng một lần rồi vứt đi cũng được. Chỉ là tôi không định làm cho cô nữa đâu, làm gấp cái này mệt lắm.”
Gò má Trương Nam Thù hơi nóngấy cố tỏ ra bình tĩnh “Cục sắt biết không?”
“Biết, anh ấy giữ lại năm mươi cái.” Nhan Tâm cười nói.
Trương Nam Thù “Các người...”
“Vẫn chưa, nhưng tôi chuẩn bị rồi.” Nhan Tâm nói thật.
Trương Nam Thù thở dài “Có hay không, thật ra không quan trọng, chị và anh ấy ngày ngày ngủ cùng nhau, cần gì vì cái hư danh mà làm khổ nhau?”
“Tôi cũng có ý này. Là anh ấy không muốn lắm.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu tỉnh lại từ tɾong mộng, nói nhìn thấy kiếp trước của cô, nên đặc biệt nhạy cảm với chuyện của cô.
Anh hận không thể bù đắp hết những uất ức kiếp trước cho cô.
Tâm trạng luôn cảm thấy mắc nợ Nhan Tâm này là tình yêu nồng đậm nhất của anh, Nhan Tâm có thể hiểu được.
Cảnh Nguyên Chiêu hận không thể xông vào tɾong giấc mơ, thay Nhan Tâm kiếp trước trút một hơi giận.
Nỗi đau khổ triền miên, dường như anh đã trải qua bốn tháng.
Cảm xúc của anh, tương tự như lúc Nhan Tâm vừa mới trọng sinh.
Anh phản ứng thái quá rồi.
Đợi thời gian lâu hơn một chút, lâu đến mức những cảm xúc bi thương tɾong giấc mơ của anh tan biến, anh cũng sẽ tùy ý thôi.
Nhan Tâm vẫn thích anh của lúc hào sảng, phóng khoáng hơn.
Anh sẽ đưa cô đi uống rượu ma͙nh, ăn cá ươn, may quần áo cho cô, những niềm vui đơn giản nhất chốn phòng the. Anh vốn là người không câu nệ như vậy.
“Anh ấy có bị người ta thiến rồi không? Bây giờ trở nên ẻo lả, chẳng giống đàn ông chút nào.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm “Cô và anh ấy một ngày không cãi nhau, liền nín nhịn đến khó chịụ”
Cô lại vỗ vỗ cái hộp, dặn dò Trương Nam Thù “Mỗi lần dùng, ngâm nước sạch trước, ít nhất ngâm hai tiếng đồng hồ trở lên.”
Trương Nam Thù “Được rồi được rồi, chị đừng lải nhải nữa.”
Chủ đề này rất xấu hổ, Nhan Tâm lại cứ khăng khăng nói không ngừng, sợ cô ấy không biết.
Nhan Tâm “...”
Buổi tối Tôn Mục trở về, Trương Nam Thù mang đồ Nhan Tâm đưa cho anh ấy xem.
“... Anh chưa từng thấy loại này. Trước kia tɾong các bữa tiệc, nghe nói công chúa h0àng gia nuôi nam sủng, không muốn mang thai, bèn mời thợ thủ công tay nghề cao tɾong dân gian, dùng ruột dê hoặc bong bóng cá làm thành thứ đồ chơi này. Anh nghe thôi đã thấy rất ghê tởm.” Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù “Anh cũng giống em, lúc đầu em nghe cũng ghê chết đi được. Nè, đây chính là thứ tɾong truyền thuyết đó.”
“Nhìn cũng được, khá giống tơ lụa.” Tôn Mục nói.
Lại ghé tai nói nhỏ “Tối nay thử xem?”
Trương Nam Thù đỏ mặt, không để ý đến anh ấy, nhưng lại sai hầu gái chuẩn bị một chậu nước sạch bưng vào, cô ấy ném một cái vào ngâm.
Tôn Mục nghe cô ấy nói cách sử dụng͟͟, lại ném thêm một cái vào sau lưng cô ấy.
Trương Nam Thù “Ấy anh...”
“Lát nữa anh dọn dẹp, em yên tâm.” Tôn Mục nói nhỏ.
Đêm hôm đó, Trương Nam Thù cảm thấy e0 mình sắp gãy rồi.
Cô ấy không biết nên hận Tôn Mục hay hận chính mình đi tìm Nhan Tâm xin những thứ này.


⬅ Trước Tiếp ➡