Chương 1257
“Bây giờ anh biết em là người nóng tính rồi. Về sau anh sẽ như thế này, nói quyết định của anh cho em biết trước.” Tôn Mục cười nói.
Trương Nam Thù “...”
“Thuốc Nhan tiểu thư cho em, đã lấy được chưa?” Tôn Mục hỏi.
Trương Nam Thù “Vẫn chưa, chị ấy phải điều chế, đợi mấy ngày nữa.”
Tôn Mục khẽ thở dài, nói nhỏ “Anh đi phòng tắm một chút.”
Anh ấy đi ra ngoài.
Trương Nam Thù “...”
Anh ấy đi một lúc lâu mới quay lại.
Vốn dĩ Trương Nam Thù định đợi anh ấy, nhưng cô ấy quá mệt, nhe0 mắt ngủ gật rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Trong phòng có để băng, mát lạnh rất dễ chịu, Tôn Mục đắp chăn mỏng lên vai cô ấy, nằm xuống bên cạnh cô ấy.
Anh ấy cũng rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Hôn nhân của Trương Nam Thù vững bước tiến về phía trước.
Cô ấy không có tính tình tiểu thư gì, Tôn Mục cũng có thể kiên nhẫn giao lưu với cô ấy, hai người dù có chút va chạm nhỏ, trên giường cãi nhau một chút là xong.
Trương Nam Thù phát hiện, người hầu tɾong viện của mình vẫn nhìn sắc mặt cô ấy hoặc vú nuôi để hành sự.
Trong mắt bọn họ, Tôn Mục không được coi là chủ nhân, cho nên cũng chẳng có uy vọng gì.
“Bảo cậu ấy điều hai người tới đi.” Vú nuôi lại nói với Trương Nam Thù “Tôi dặn dò là một chuyện, người hầu tự mình suy đoán lại là chuyện khác.
Ngày tháng lâu dài, cậu ấy ở chỗ chúng ta, thật giống như ở rể. Điều này cũng trái với ý định ban đầu của Đại soái khi chọn con rể này cho cô.”
Trương gia không cần con rể ở rể.
“Để tôi nói với anh ấy.” Trương Nam Thù nói.
Nhưng Tôn Mục vẫn từ chối.
Anh ấy nói “Không cần đâu, bình thường anh phải đến khu đóng quân, thay em giám sát quân vụ. Trong viện của em, thêm một mình anh là đủ phiền rồi, thêm mấy người nữa, lại tay chân luống cuống.”
Trương Nam Thù “Tôn Mục, như vậy không giống một cái nhà.”
Tôn Mục cười cười “Đây là viện của em, chứ không phải nhà của chúng ta.”
Trương Nam Thù cau mày nhìn về phía anh ấy.
“Ngôi nhà thực sự là một nơi thuộc về em và anh. Nó không phải là viện lớn của Tôn gia, cũng không phải là sân viện của phủ Đại soái.
Nó là một nơi h0àn toàn mới, em và anh vứt bỏ những dấu vết quá khứ, cùng nhau sinh sống, đó mới có thể gọi là nhà của chúng ta.” Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù hơi sa sầm mặt “Ở đây chính là nhà của em, cả đời em sẽ ở đây.”
Tôn Mục “Anh sẽ cho em thời gian, Nam Thù, anh không ép buộc em. Em cần chuẩn bị để chấp nhận sự chia ly. Sau khi kết hôn, anh không còn là bản thân anh nữa, mà là chồng của em, anh cũng đã từ biệt quá khứ.”
Sắc mặt Trương Nam Thù không được tốt lắm.
Bắt cô ấy rời khỏi viện của mình, nơi cô ấy đã sống hai mươi năm, cô ấy thà đá Tôn Mục đi còn hơn.
Từ khi kết hôn, đây là lần đầu tiên Trương Nam Thù cảm thấy mâu thuẫn không thể giải quyết.
Hai người bọn họ, e rằng không thể dài lâụ
Đợi cô ấy có người thừa kế của riêng mình, những tranh chấp này sẽ dần tăng lên.
Có thể đến lúc đó, anh ấy sẽ không muốn đến nữa, thà rằng ra ngoài lêu lổng.
“Không nghĩ xa như vậy, đi bước nào tính bước ấy.” Trương Nam Thù lập tức gạt bỏ những ý nghĩ này.
Nửa tháng sau, Nhan Tâm mang một hộp gấm đưa cho Trương Nam Thù.