Chương 1260
Đa số những thứ người ta thấy ngon, cô nếm vào thấy bình thường nhạt nhẽo. Cô ăn cơm chỉ cần thanh đạm, tươi mới.
Chị Trình hai đời đều làm việc bên cạnh cô, Nhan Tâm cũng không quá để ý đến tài nấu nướng của cô ấy, dù cô có kén chọn thế nào, cũng không bới ra được lỗi của chị Trình.
Có những người cả đời cần cù chăm chỉ, trình độ tinh thâm, ở chỗ chủ nhân mình, cũng chỉ nhận được cái danh “không mắc lỗi”.
Nghĩ đến đây, Nhan Tâm liền cảm thấy mình bạc đãi chị Trình.
Cô bên này đang nghĩ làm sao tăng lương cho chị Trình, bên kia vú nuôi của Trương Nam Thù lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
“Tiểu thư nhà tôi tặng cô. Đường xá xa xôi đến chuyến này, cô ấy vui lắm, chút quà mọn này cô nhận lấy.” Vú nuôi của Trương Nam Thù nói.
Chị Trình nhìn thoáng qua Nhan Tâm.
Nhan Tâm gật đầu, cô ấy mới nhận lấy.
Tôn Mục cũng khen bản lĩnh chị Trình cao siêu “Không thua gì ngự trù, thảo nào Nam Thù cứ nhắc mãi.”
Ăn cơm xong, Trương Nam Thù mới lưu luyến không rời đưa mọi người rời đi.
Nhan Tâm đẩy xe lăn của Cảnh Nguyên Chiêu, tản bộ ở hậu viện, Trương Nam Thù và Tôn Mục cũng đi cùng.
Bốn người hóng mát tɾong sân đêm hè, nói chuyện phiếm.
“... Em xem báo hôm qua, phủ Đại Tổng thống lại đang thăm dò việc phục bích rồi.” Nhan Tâm nói.
Bọn họ từ chuyện đồ ăn ngon, nói đến báo chí, rồi lại nói đến những tin tức nóng hổi trên trang nhất gần đây, Nhan Tâm thuận miệng nói một câụ
“Lúc Đại soái còn sống đã kiên quyết phản đối việc phục bích.” Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù “Mấy tên chính khách tɾong phủ Tổng thống suốt ngày giở âm mưu quỷ kế. Nước nhà đều bị bọn họ làm lụn bại cả.”
Cảnh Nguyên Chiêu nghe bọn họ nói chuyện, đột nhiên hỏi Tôn Mục “Nếu đã có ý định này, vậy bộ quân sự tô giới Thiên Tân nói thế nào?”
Vẻ mặt Tôn Mục căng thẳng.
Anh ấy lắc đầu “Cái này tôi không biết.”
Nhan Tâm đột nhiên nhớ ra một chút gì đó.
Cô nhớ những tờ báo đã đọc kiếp trước, nhất là tɾong khoảng thời gian này.
Tôn Mục không nói, Nhan Tâm cũng không nhắc.
Bốn người tản bộ xong.
Trương Nam Thù nói với Cảnh Nguyên Chiêu “Mấy ngày nữa anh cả tôi sắp xếp một bữa tiệc tối, chúng ta cùng ăn bữa cơm. Bận rộn lu bù, mãi đến giờ mới coi như ổn định.”
Cảnh Nguyên Chiêu “Được, các cô sắp xếp đi.”
Trở về viện, Nhan Tâm gọi người hầu chuẩn bị nước nóng, Cảnh Nguyên Chiêu đi tắm trước.
Nhan Tâm thì đứng bên ngoài nói chuyện với chị Trình một lát.
“... Vú nuôi của Trương tiểu thư cho tôi hai chiếc vòng tay vàng lớn.” Chị Trình nói “Quý giá quá.”
Nặng trịch, mỗi chiếc ước chừng một lượng.
Nhan Tâm “Nam Thù thích tài nấu nướng của chị. Cô ấy đã cho thì chính là thật lòng thật dạ cho, chị cứ việc nhận lấy.”
Chị Trình vui vẻ hẳn lên.
Nhan Tâm lại nói “Chị cũng mệt rồi, nghỉ ngơi thêm vài ngày đi.”
Chị Trình vâng dạ.
Nhan Tâm đi vào phòng tắm.
Cô giúp Cảnh Nguyên Chiêu lau lưng.
“... Anh có cảm thấy Tôn Mục có chút thâm sâu khó lường không?” Nhan Tâm hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu “Trương soái là người sáng suốt như vậy, có thể tìm cho con gái mình một tên ngốc sao? Cậu ta đương nhiên rất thâm sâu mới có thể gánh vác nổi.”
“Về chính trị, rốt cuộc lập trường của anh ta thế nào?” Nhan Tâm hỏi “Em hơi không nhìn thấụ”
Cảnh Nguyên Chiêu “Anh nhắc đến bộ quân sự, cậu ta rất cảnh giác.”