Chương 1261
Nhan Tâm bèn kể một đoạn ký ức kiếp trước của mình cho Cảnh Nguyên Chiêu nghe.
Cô đọc được từ trên báo.
Cô không quan tâm lắm đến thế cục, nhưng có một số việc ầm ĩ quá lớn, trang nhất các báo đều là nó, không thể bỏ qua.
“... Ép quân phiệt cả nước tỏ thái độ, muốn thúc đẩy “thống nhất bằng vũ lực”, đây không giống chủ ý của chính khách. Đối với bất kỳ quân phiệt nào, bất kỳ chính khách nào, việc này đều không có lợi.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu nghe thấy mấy chữ “thống nhất bằng vũ lực”, ánh mắt tối sầm lại.
“Sau đó thế nào?”
“Lúc đầu, có mấy trùm quân phiệt ủng hộ chính sách này, sau đó Cảnh gia đứng ra phản đối, lục tục không ít người phản đối.” Nhan Tâm nói.
“Có đánh nhau không?”
“Phía Nam chắc chắn không.” Nhan Tâm nói.
Kiếp trước của cô không trải qua chiến tranh.
Chiến tranh thường xuyên xảy ra, luôn có dân tị nạn chạy xuống phía Nam, nhưng Nghi Thành là một vùng đất rất yên ổn, phồn hoa, nó chưa từng gặp phải nội chiến quân phiệt.
Người phương Bắc thì rất thích đánh nhau, dăm bữa nửa tháng giữa mấy trùm quân phiệt lại đại chiến, khói lửa nổi lên bốn phía.
Có mấy lần đánh đến biên giới Nghi Thành, Nhan Tâm cũng chuẩn bị đi chạy nạn, sau đó đều không giải quyết được gì.
“Chuyện này có phải đã triệt để đánh đổ Trương gia không?” Nhan Tâm hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu trầm ngâm “Có khả năng.”
Lại nói “Ba người Trương gia Trương Lâm Quảng và Đảng Bảo Hoàng cùng một giuộc, Trương Tri nhiệt huyết xúc động, cương trực công chính, cậu ta dễ bị đánh đổ nhất, Nam Thù cẩn thận từng li từng tí, cố chấp giữ gìn, Tôn Mục lập trường không rõ.
Cái sân khấu kịch này, ai cũng nhìn ra nó đang lung lay sắp đổ rồi. Sụp đổ là chuyện sớm muộn. Trương soái vừa chết, đại cục đã định.”
Nhan Tâm nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh.
“Em buồn à?”
“Nam Thù nên có cuộc sống tốt nhất, cô ấy là thiên kim phủ Đại soái được ngàn vạn cưng chiềụ Cô ấy mới hai mươi tuổi mà cuộc đời lại phải trải qua nhiều trắc trở như vậy.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Cô ấy có thể đứng vững được, đừng lo lắng.”
Lại nói “Trương soái chọn Tôn Mục, rốt cuộc là vì cái gì, anh vẫn chưa hiểu rõ.”
“Anh em Trương gia chắc cũng chưa nắm rõ lai lịch của Tôn Mục.” Nhan Tâm nói.
Cho nên, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, họ vẫn rất khách khí với bên phía Trương Nam Thù.
Ba anh em đang ở thế chân vạc, hiện tại vẫn còn yên ổn.
Cảnh Nguyên Chiêu lại nói “Nam Thù thật sự nên sớm kiếm một đứa con nối dõi.”
Anh nói xong, tự mình lại lắc đầu “Làm mẹ, luôn không nỡ lấy con mình làm con tin. Có con rồi, chưa chắc đã có lợi với cô ấy.”
Nhan Tâm “Đúng vậy...”
Mẹ luôn bị con cái mình níu chân.
Nhan Tâm liền nói, so với phong vân quỷ quyệt của phương Bắc, phương Nam thật sự rất thái bình.
Kinh tế tốt, cảng khẩu nhiều, không nội loạn.
“Nếu cha anh sinh ra ở phương Bắc thì gia nghiệp ông nội để lại, e là ông ấy không giữ được.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm “...”
“Số tốt không cần ăn chay. Hy vọng sau này con trai chúng ta cũng có số tốt như vậy.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm cười “Càng nói càng xa rồi.”
Lại qua hai ngày, anh em Trương gia mở tiệc, mời Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đến dự.
Cùng bàn còn có những vị khách khác.