⬅ Trước Tiếp ➡

Cơm nước tɾong bữa tiệc tối cũng lục tục được bưng lên.
Gánh hát cũng bắt đầu, hát mấy vở văn kịch thanh nhã, tăng thêm chút không khí.
“... Tôn tiên sinh, anh là con trai của Tôn Tùng Nhiên?” Thất Bối Lặc đột nhiên mở miệng, nhìn về phía Tôn Mục.
Giữa trán Thất Bối Lặc có một nốt ruồi son đỏ tươi. Nốt ruồi này, vào lúc nóng bức ngày hè, càng thêm đỏ tươi, tựa như một giọt máụ
“Phải.” Tôn Mục trả lời “Có điều không quan trọng lắm. Côn cái của cha tôi rất nhiều, có bảy con trai, chín con gái.”
Tùng Sơn Thắng cười nói “Đại gia đình, giống nhà tôi.”
Tôn Mục nhìn về phía anh ta “Tùng Sơn tiên sinh nói tiếng quan thoại rất tốt.”
“Tôi từng mời người luyện tập.”
Nhan Tâm đột nhiên tiếp lời “Có chút khẩu âm Thanh Đảo. Tùng Sơn tiên sinh, trước kia anh từng sống ở Thanh Đảo sao?”
Tùng Sơn Thắng không đề phòng cô sẽ lên tiếng, thu lại vẻ mặt “Không có.”
Nhan Tâm “Vậy thì người dạy anh, ông ấy là người Thanh Đảo?”
Tùng Sơn Thắng “Tôi cũng không hỏi lai lịch của thầy giáo.”
“Ồ, tôi suýt chút nữa tưởng rằng anh từng sống ở Thanh Đảo. Tôi còn đang nghĩ, quan hệ giữa anh và Thất Bối Lặc tốt như vậy, căn cứ Song Ưng Môn của Thất Bối Lặc, có phải ở Thanh Đảo không nhỉ?” Nhan Tâm nói.
Tất cả mọi người đều đột ngột nhìn về phía cô, bao gồm cả Thất Bối Lặc.
Sắc mặt Thất Bối Lặc đột nhiên căng thẳng.
Sự ngỡ ngàng và hoảng hốt nơi đáy mắt Tùng Sơn Thắng cũng không thể che giấụ
Anh em Trương gia mỗi người một sắc mặt.
Trương Nam Thù muốn nói chút gì đó, Tôn Mục dưới gầm bàn dùng sức nắm chặt tay cô ấy.
Trên bàn cơm nhất thời lặng ngắt.
Không ai trả lời câu hỏi của Nhan Tâm, Thất Bối Lặc và Tùng Sơn Thắng dời tầm mắt, chỉ lo gắp thức ăn. Nhưng Nhan Tâm nhìn ra được, vẻ mặt Thất Bối Lặc hơi có chút dữ tợn.
Anh ta nhất định hận Nhan Tâm thấu xương.
Lúc trước, nếu không phải Nhan Tâm thì kế hoạch đến Nghi Thành của anh ta sẽ không bị bại lộ. Anh ta đi đến đâu cũng giấu đầu lòi đuôi, khiến người ta không đoán được, vào thời cơ có lợi nhất mới xuấthiện.
Kết quả bị Nhan Tâm ép đến mức hiện thân chật vật.
Sau đó, Thịnh Viễn Sơn giáng cho Đảng Bảo Hoàng của anh ta một đòn chí mạng. Thịnh Viễn Sơn điều tra từ Đông Dương, tìm được căn cứ của anh ta ở Tấn Thành, gần như hủy diệt cứ điểm đó của anh ta.
Anh ta vất vả lắm mới bắt được Cảnh Nguyên Chiêu, tɾong tay nắm giữ con át chủ bài, phái người hạ độc Trương soái.
Độc của Trương soái phát tác từ từ, Thất Bối Lặc vẫn luôn đợi ông ấy chết.
Chỉ cần Trương soái chết, toàn bộ cục diện phương Bắc tùy ý anh ta nhào nặn, bộ quân sự chống lưng cho anh ta, anh ta đồng ý chia sông cai trị với người Đông Dương, lại có con tin Cảnh gia tɾong tay, khôi phục cơ nghiệp tổ tông chỉ là chuyện một sớm một chiềụ
Nhưng anh ta vạn lần không ngờ tới, Nhan Tâm lại liên hợp với anh em Trương gia, cứu Cảnh Nguyên Chiêu ra ngoài.
Người phụ nữ này, xinh đẹp nhưng không có não, thân phận nhỏ bé, vậy mà cô lại gây ra mối nguy hại đáng sợ như thế.
“Nhan tiểu thư, cô còn nhớ A Tùng không?” Thất Bối Lặc đột nhiên nói.
Nhan Tâm “Nhớ.”
“Không hỏi xem cậu ta thế nào sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡