⬅ Trước Tiếp ➡

“Nếu anh đã nhắc đến thì chắc chắn cậu ấy vẫn còn sống.” Nhan Tâm cười cười “Có điều, cậu ấy cũng có thể chết. Cậu ấy rất quan trọng với tôi, nhưng cậu ấy tên là Tùng Sơn Dĩnh, chứ không phải A Tùng.”
Thất Bối Lặc “Nhan tiểu thư vô tình như vậy sao?”
“Anh có thể giết cậu ấy.” Nhan Tâm nói “Như vậy, sau này tôi tìm chủ bút thổi phồng tôi, nói tôi vì đại kế nước nhà, hy sinh tình cũ như thế nào, khiến người ta rơi lệ, sẽ làm cho tên tuổi tôi lưu truyền thiên cổ.”
Thất Bối Lặc nghiến chặt răng hàm.
“... Tôi có thể để A Tùng đến bên cạnh cô.” Thất Bối Lặc nói.
Nhan Tâm “Điều kiện là gì?”
“Điều kiện vẫn chưa nghĩ ra. Một khi tôi nghĩ ra rồi, chúng ta trao đổi nhé?” Ông ta hỏi.
Nhan Tâm “Có thể.”
“Cô vẫn rất để ý.” Thất Bối Lặc cười cười.
“Tôi đương nhiên để ý rồi. Nếu cậu ấy có thể không chết, vẫn nên đừng chết.” Nhan Tâm nói.
A Tùng có chút quan trọng, mạng của cậu ấy sẽ được giữ lại, nhưng lại không phải đặc biệt quan trọng, trở thành sự kìm kẹp của cô.
Thất Bối Lặc dường như đang quan sát cô.
Nhan Tâm nhìn lại anh ta.
Cảnh Nguyên Chiêu cười nhìn về phía Thất Bối Lặc “Đừng nhìn chằm chằm vị hôn thê của tôi, bỉ ổi lắm.”
Thất Bối Lặc “...”
“Tôi biết cô ấy dung mạo thiên hạ nhất tuyệt, nhưng anh cũng không cần phải đói khát như thế.” Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
Thất Bối Lặc quả thực giống như chịu sự sỉ nhục to lớn, sắc mặt nhất thời đều trở nên vặn vẹo.
Cảnh Nguyên Chiêu không bắt đầu từ chuyện lớn, anh dùng chuyện nhỏ làm anh ta ghê tởm.
Mọi người trên bàn, ánh mắt Trương Tri nhìn về phía Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu, suy nghĩ sâu xa.
Tôn Mục lại chỉ luôn gắp thức ăn cho Trương Nam Thù, không nhìn về phía bên này thêm cái nào.
Một bữa tiệc tối, ăn đến mức mọi người đau tim.
Sau bữa cơm, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu về trước, Thất Bối Lặc và Tùng Sơn Thắng cũng tạm biệt.
Trương Lâm Quảng giữ Trương Tri và Trương Nam Thù lại, ba anh em đi thư phòng nói chuyện.
Đêm khuya Trương Nam Thù mới trở về.
Tôn Mục chưa ngủ, đang đọc sách tɾong phòng đợi cô ấy.
“Ăn chút điểm tâm khuya không? Anh thấy lúc ăn cơm tối em không ăn no.” Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù “Nếu có h0ành thánh nhỏ chị Trình làm thì em sẵn lòng ăn một chút. Cái khác thì thôi.”
Tôn Mục “...”
Cô ấy vừa dứt lời, cửa sau bị gõ vang, chị Trình đích thân bưng hai bát h0ành thánh nhỏ cho vợ chồng bọn họ.
Tôn Mục nói cảm ơn, cũng biết Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu chưa ngủ, vẫn luôn phái người đợi ở cửa Thùy Hoa, xem khi nào Trương Nam Thù trở về.
Trương Nam Thù và Tôn Mục ngồi dưới đèn ăn khuya.
“... Anh không hỏi xem anh cả nói chuyện gì với bọn em à?” Trương Nam Thù chủ động mở miệng.
Tôn Mục “Em muốn nói thì anh sẵn lòng nghe, nếu không tiện nói thì không miễn cưỡng.”
Trương Nam Thù “Vẫn là nói chuyện thế cục.”
Cô ấy ăn xong, đặt bát xuống, hơi có chút thương cảm “Sau khi mẹ em mất, nhà chúng em dường như tan đàn xẻ nghé. Em và hai người anh trai cũng càng đi càng xa cách. Em sắp không nhận ra bọn họ nữa rồi.”
Tôn Mục cũng ăn xong, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy “Chúng ta đều sẽ tách ra khỏi gia đình, xây dựng gia đình nhỏ của riêng mình. Có bạn đời và con cái của chúng ta.”


⬅ Trước Tiếp ➡