⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Nam Thù ừ một tiếng, khẽ vỗ vỗ tay anh ấy “Em đi tắm đây.”
Đến khi cô ấy về phòng, phát hiện Tôn Mục đã bưng chậu nước sạch tới, bên tɾong ngâm mềm thứ đồ kia.
Mặt mũi Trương Nam Thù gần như tối sầm.
Từ khi cô ấy mang thứ này về, không đêm nào là anh ấy rảnh rỗi.
Tuy nói “chỉ có trâu mệt chết, không có ruộng cày hỏng”, nhưng vợ chồng nhà ai mà đêm nào cũng cày cấy chứ.
Trương Nam Thù biết chuyện này vui vẻ, nhưng cô ấy e0 mỏi chân mềm, có phần phóng túng quá độ, rất hại sức khỏe.
“... Tối nay không được.” Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục “Ngày kia anh phải về khu đóng quân một chuyến, nửa tháng sau mới về.”
Trương Nam Thù “...”
“Anh đã ngâm rồi, đừng lãng phí.” Anh ấy lại nói.
Trương Nam Thù “...”
Đêm rất dài, Trương Nam Thù tɾong cơn mệt mỏi nghĩ “Hay là để anh ấy ở lại khu đóng quân mãi đi, làm gì mà thèm thuồng thế này ”
May mà bát h0ành thánh bổ sung thể lực cho cô ấy, Trương Nam Thù mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Nửa đêm tỉnh lại, phát hiện Tôn Mục đang ôm cô ấy, ủ cô ấy toát cả mồ hôi.
Trương Nam Thù đau khổ đẩy anh ấy “Nóng.”
Tôn Mục buông tay ra “Xin lỗi.”
“Anh ngủ cứ nhất định phải ôm cái gì đó thì ôm cái gối đi. Đừng ôm em.” Trương Nam Thù nói “Anh xem lưng em ướt đẫm cả rồi.”
Tôn Mục chắc cũng ngủ mê rồi, thuận tay luồn vào cổ áo sau lưng cô ấy sờ một cái.
Quả thật, lưng đầy mồ hôi.
“Cởi ra đi, thay cái mới.” Anh ấy nhanh nhẹn đứng dậy, đi tìm váy ngủ cho cô ấy.
Trương Nam Thù nhìn chiếc váy ngủ anh ấy lấy tới, nói với anh ấy “Anh ra ngoài trước đi.”
Tôn Mục rất ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh một chuyến.
Lúc anh ấy quay lại, Trương Nam Thù không có tɾong phòng, cô ấy cũng đi vào phòng tắm.
Hai vợ chồng g͙iày vò một hồi, nằm xuống ngủ.
Trong bóng tối, Tôn Mục lại đi tìm tay cô ấy. Sờ thấy rồi, anh ấy nắm chặt lấy.
Trương Nam Thù bị anh ấy chọc cười “Tôn Mục, có phải anh sợ bóng tối không?”
Tôn Mục im lặng tɾong bóng tối một lát, mới trả lời cô ấy “Thứ anh sợ rất nhiềụ”
“Bao gồm cả bóng tối?” Trương Nam Thù trêu chọc.
“Không bao gồm.” Anh ấy nói.
Trương Nam Thù “Vậy anh nói cho em biết, anh sợ cái gì?”
Tôn Mục thuận thế ôm cô ấy qua, để cô mình.
“Em không buồn ngủ nữa à?”
“Em tỉnh rồi, tạm thời không ngủ được.” Trương Nam Thù nói thật.
Tôn Mục hôn lên môi cô ấy “Vậy...”
“Không được ”
“Được được, chúng ta nói chuyện.” Tôn Mục nói “Sau khi Đại soái bị bệnh, ông ấy từng hỏi anh một câụ Ông ấy hỏi anh, gan có đủ lớn hay không.”
“Tại sao lại hỏi cái này?” Trương Nam Thù giật mình.
Tôn Mục “Thế cục quỷ quyệt, Đại soái rất lo lắng.”
“Anh nói với Đại soái, thứ anh sợ có rất nhiều, nhưng không sợ chính cục rung chuyển. Cha anh là quan văn từ chức về, anh đã từng chứng kiến một số chuyện.” Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù ừ một tiếng.
Tôn Mục “Em cũng cần không sợ, Nam Thù.”
“Em không sợ.” Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục “Ngày mai anh về biệt quán một chuyến. Anh có một người chị họ, sau khi ly hôn thì chị ấy ở nhờ chỗ anh. Lần này về, vẫn chưa kịp đi thăm chị ấy.
Ngày mai đi xem sao, sáng ngày kia là phải xuấtphát đi khu đóng quân rồi.”
“Chị họ anh?” Trương Nam Thù ngạc nhiên “Chị em ruột của anh có chín người mà.”


⬅ Trước Tiếp ➡