Chương 1271
Nhan Tâm "Chúng ta muốn đi may ít quần áo, sắm sửa thêm chút đồ dùng tɾong nhà."
Trương Nam Thù nói được.
Hôm sau, ba người cùng nhau ra ngoài, phó quan Tống Dương và hai người nữa đi the0.
Cảnh Nguyên Chiêu lên xuống xe đều cần phó quan khiêng, Trương Nam Thù nhìn mà thấy không đành lòng.
Cô ấy không biết Cảnh Nguyên Chiêu có tâm trạng thế nào. Đại thiếu gia ngang ngược hống hách như vậy, giờ lại biến thành người tàn tật, tɾong lòng anh nghĩ sao?
Trương Nam Thù lại nhìn sang Nhan Tâm.
Nhan Tâm cũng giống cô ấy, mỗi lần thấy Cảnh Nguyên Chiêu bị người ta khiêng lên, khiêng xuống, cũng hơi quay mặt đi.
"Chuyện đời, không thể nào thập toàn thập mỹ." Trương Nam Thù nghĩ.
Họ đi dạo tiệm may, lại đi xem đồ nội thất.
Sau đó đi mua rèm cửa, bàn trà mới, bát đĩa và vài món đồ lặt vặt.
Cuối cùng đi ăn vịt quay.
Ở nhà hàng, gặp một nhóm người, có người gọi Trương Nam Thù "Chị Nam Thù?"
Trương Nam Thù quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu nữ, lập tức cau mày.
"Chị, lâu lắm không thấy chị ra ngoài đi dạo." Thiếu nữ cười nói "Lần trước em gọi đïện cho chị, muốn hẹn chị ra ngoài dạo phố, người giúp việc nhà chị bảo chị bận."
Vẻ mặt Trương Nam Thù lạnh nhạt "Tôi vẫn luôn rất bận."
"Hai vị này là bạn của chị sao?" Thiếu nữ lại hỏi.
Thiếu nữ này ăn mặc vô cùng thời thượng, quần áo bó sát người, xẻ tà sườn xám cao quá đầu gối. Cô ta vẫn còn nhỏ, trang điểm nhã nhặn, vừa tôn lên vẻ xinh xắn đáng yêu, lại không đến mức sa vào diêm dúa dung tục.
Đi đến đâu cũng là tâm điểm của sự chú ý.
Công bằng mà nói, dáng người, dung mạo của cô ta, không bằng Trương Nam Thù.
"Phải. Cho qua." Thái độ của Trương Nam Thù rất lạnh nhạt, dẫn Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đi vào tɾong.
Thiếu nữ nhìn cô ấy đi qua, cũng không tức giận.
Cô ta quay người, hỏi bạn nam bên cạnh mình "Hai người kia là người Cảnh thị ở Nghi Thành sao?"
"Chắc là vậy? Chưa gặp bao giờ, lại đi gần với Tam tiểu thư."
Trương Tam tiểu thư giao thiệp rộng, thân phận lại cao, với ai cũng không đủ thân thiết. Có thể để cô ấy đi cùng dạo phố, có lẽ chính là người Cảnh gia.
"Người đàn ông kia, chân anh ta bị tàn tật sao?" Thiếu nữ lại hỏi.
"Không tàn tật thì cũng không đến mức cần người đẩy."
Thiếu nữ đăm chiêu suy nghĩ.
Có lẽ đây là một cơ hội rất tốt. Lần trước, lẽ ra đã ép được Trương gia đồng ý một chuyện, nhưng vì Trương soái đột ngột qua đời nên bị gián đoạn.
Thiếu nữ phải tìm cơ hội khác.
"Chân tàn tật cũng là một cơ hội tốt." Thiếu nữ thầm nghĩ tɾong lòng.
Mấy người đến nhà hàng ngồi xuống.
Nhan Tâm hỏi "Cô gái vừa nãy là ai vậy?"
"Người Trương gia." Trương Nam Thù nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Một câu không đầu không đuôi, trả lời cũng như không."
Nhan Tâm cười.
Trương Nam Thù "Anh để tôi uống ngụm trà lấy hơi đã, nóng quá, có làm anh chết ngay được đâu mà vội. Cô ta coi như là con nhà chú họ tôi."
Tiểu nhị bưng trà lên trước.
Trương Nam Thù vừa uống trà hoa hơi nguội, vừa kể cho Cảnh Nguyên Chiêu và Nhan Tâm nghe lai lịch cô gái kia.
"... Trước đây không biết tôi đã nhắc với hai người chưa, cha tôi xuấtthân không cao, nhà còn khá nghèo.