Chương 1272
Một người chú họ của cha tôi, ông ấy thi đỗ công danh, đến kinh thành làm một chức quan nhỏ. Cha tôi từ nhỏ khá lanh lợi, ông chú họ quý tài, nói cha tôi làm ruộng thì phí quá, bèn đưa the0 bên cạnh nuôi nấng." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Hình như cô có nhắc qua."
Cảnh Nguyên Chiêu "Đây là ơn tái sinh."
"Ông chú họ đó của tôi vẫn luôn là người thông thái khoáng đạt, tôi rất thích ông ấy, cha tôi cũng tôn trọng ông ấy.
Sau này cha tôi tự thi đỗ vào học viện quân đội, sau khi nhập ngũ lại được cấp trên trọng dụng͟͟. Cấp trên của cha tôi làm mai cho ông, để ông cưới mẹ tôi.
Nhà ngoại tôi nâng đỡ ông, lúc này mới có công trạng sau này của cha tôi.
Nếu bàn kỹ ra thì quý nhân đầu tiên của cha tôi là ông chú họ tôi, người thứ hai là cấp trên của cha tôi, người thứ ba là nhà ngoại tôi." Trương Nam Thù lại nói.
"Sau đó thì sao?"
"Cha tôi sắp xếp ổn thỏa công việc cho ba người chú họ, cũng cho tiền tài và mối quan hệ, còn làm chủ cưới vợ cho họ.
Ba người chú họ, chú hai thông minh nhanh nhạy, hiện tại làm việc tɾong chính phủ dân chủ, rất tài giỏi, chú ba an phận ít nói, trung hậu hào phóng.
Duy chỉ có chú cả, lười biếng gian xảo, ích kỷ tự phụ, cha tôi đã nhiều lần cảnh cáo ông ta.
Ông ta vì thế mà ghi hận cha tôi, nhưng lại vì nhà tôi có chút béo bở để chấm mút, nên dịp lễ tết nào cũng đến, luôn chọc cha tôi tức chết đi sống lại.
Cô gái chúng ta vừa nhìn tháy lúc nãy, cô ta tên là Trương Tự Kiều, là con gái của ông chú họ cả tên Trương Hải này." Trương Nam Thù nói.
Cảnh Nguyên Chiêu rót cho Nhan Tâm một chén trà, cũng rót thêm cho mình một chén, lơ đãng nói "Nhà nào chẳng có vài đứa không ra gì."
"Chính là Trương Tự Kiều, mẹ cô ta chỉ là vợ lẽ xuấtthân từ nha h0àn, cô ta đi đến đâu cũng giương cái mác chị em thân thiết với tôi." Trương Nam Thù nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Ây da, cô coi thường cô ta à? Thời thế thay đổi lớn, biết đâu sau này cô ta sẽ phất lên."
Trương Nam Thù lườm anh một cái "Tôi không nông nổi thế đâụ Trương gia còn có mấy đứa em gái nhỏ, tôi rất thích, ví dụ như Tuệ Tuệ và San San, chúng tôi thường xuyên qua lại.
Điều tôi hận là người khác giẫm lên tôi để nâng cao bản thân họ, dùng danh nghĩa của tôi để cáo mượn oai hùm. Trương Tự Kiều luôn nói chuyện của tôi với bên ngoài, ở bất kỳ trường hợp xã giao nào cũng phải kể lể cô ta thân thiết với tôi thế nào.
Rõ ràng là cô ta lợi dụng͟͟ tôi để mở rộng mối quan hệ của bản thân. Cô ta còn thêm mắm dặm muối kể lể một chút chuyện nhỏ của tôi ra ngoài."
Nhan Tâm nắm tay cô ấy "Loại người này đúng là đáng ghét."
"Đúng không?" Trương Nam Thù vui vẻ hẳn lên.
Vẫn là Trư Trư Nhi của cô ấy tâm lý nhất.
Cục sắt kia nói một câu là muốn chọc cô ấy tức chết.
Cảnh Nguyên Chiêu ngồi bên cạnh cười.
"Cô ta không nói xấu tôi, tôi không thể ra ngoài vả mặt cô ta được. Tôi và cô ta mà làm ầm lên thì người ngoài không nói cô ta quá đáng, chỉ nói cha tôi vong ơn bội nghĩa." Trương Nam Thù nói.
Một con cá voi khổng lồ, trên người nó sẽ có vô số ký sinh trùng.
Trương gia cũng vậy.