Chương 1273
"Lúc mẹ tôi còn sống, thường nói tôi tính khí trẻ con. Bà ấy nói những chuyện này đều bình thường, phải nhìn cho thoáng.
Bị người ta chiếm chút hời là vì thân phận tôi cao quý. Nếu tôi cứ khăng khăng đi đôi co vì những chuyện này, ngược lại càng nâng cao cô ta, cũng hạ thấp chính mình." Trương Nam Thù nói.
Lại nói "Đạo lý tôi đều hiểu, cũng nghe lọt tai, nhưng tôi cứ thấy tức."
Bất kể là Từ Đồng Nguyệt hay Trương Tự Kiều, Trương Nam Thù đều rất phiền họ.
Cô ấy hận không thể xé nát mặt họ.
"Thời đại báo chí, một chủ bút nổi tiếng thì vô số chủ bút khác sẽ chửi bới người đó để kiếm doanh số. Tôi nghĩ, trăm năm sau, chủ bút nổi tiếng chắc chắn sẽ để lại danh tiếng và bài viết, còn người chửi họ thì chưa chắc." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Bảo tôi nhịn trăm năm à? Chị chọc tôi tức chết đi cho rồi."
Nhan Tâm cười "Không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, tôi không có địa vị cao như cô, quả thực không hiểu sự tức giận của cô. Nam Thù, tôi làm lính tiên phong cho cô, thế nào?"
Trước đây ở Nghi Thành, Thịnh Nhu Trinh rất thích chiêu này.
Cô ta sẽ lợi dụng͟͟ rất nhiều quý nữ có địa vị thấp hơn cô ta, muốn bám víu cô ta để đi chèn ép kẻ địch, còn cô ta núp sau lưng điềm tĩnh dịu dàng.
"Tất nhiên là không được " Trương Nam Thù sa sầm mặt.
Cảnh Nguyên Chiêu cũng nhìn về phía Nhan Tâm.
Trương Nam Thù "Đừng làm bậy, Trư Trư Nhi Tương lai chị sẽ làm phu nhân của Cảnh gia, uy vọng của chị rất quan trọng. Mẹ tôi luôn không cho tôi dây dưa với những người này. Một khi đã xuống sân thì uy vọng của tôi sẽ quét rác trước tiên, đối với tôi chỉ có hại chứ không có lợi.
Danh tiếng tốt của một người, không chỉ cần bản thân có giá trị vững chắc mà còn cần thể hiện hình ảnh rất tích cực với người khác."
Nhìn phu nhân Đốc quân là biết nên làm thế nào rồi.
Phu nhân không chỉ có hình ảnh tốt đẹp, khi người khác nhắc đến bà ấy, thậm chí còn thông cảm cho bà ấy.
Lại bởi vì bà ấy có được quá nhiều, ngoài sự thông cảm, sẽ không cảm thấy bà ấy đáng thương.
Cái chừng mực này, khó nắm bắt lắm.
Mẹ của Trương Nam Thù xuấtthân cũng được, bà ấy đều không làm được đến mức cực hạn như Cảnh phu nhân.
Nhan Tâm cười "Cô cái gì cũng hiểu, chỉ là tức không chịu được thôi. Nam Thù, con đường tu hành của cô còn dài lắm."
Lại nói "Trút giận được là tốt rồi. Cô yên tâm, sẽ có lúc tôi trút giận thay cô, sẽ không làm tổn hại đến chúng ta đâụ"
Trương Nam Thù bật cười.
Vốn dĩ gặp phải Trương Tự Kiều, tâm trạng Trương Nam Thù có chút xuống dốc, nhưng Cảnh Nguyên Chiêu tranh cãi với cô ấy vài câu, Nhan Tâm lại khai sáng vài câu, tâm trạng cô ấy đã tốt lên.
Trương Nam Thù còn tưởng chuyện này cứ thế kết thúc.
Không ngờ hôm sau, anh cả Trương Nam Thù gọi cô ấy qua.
"... Chú Hải giới thiệu một thầy thuốc, giỏi về sờ xương. Mời đến xem chân cho thiếu soái Cảnh." Anh cả nói.
"Chú Hải" mà anh ta nói chính là cha của Trương Tự Kiều Trương Hải, con trưởng của ông chú họ, là thứ không làm nên trò trống gì nhất.
"Ông ta thì quen biết danh y gì chứ? Hơn nữa, bên cạnh thiếu soái Cảnh có một thần y rồi." Trương Nam Thù nói.
Trương Lâm Quảng "Người chú Hải giới thiệu đến, chúng ta lại không thể không dùng. Ít nhất cũng phải nể mặt ông ấy."