Chương 1276
Nhan Tâm thở dài.
"Chân của anh chính là tuyệt mật. Lúc ở Giang Hộ, Thất Bối Lặc nhiều lần phái người thăm dò anh, anh đều giả vờ trót lọt, hiện giờ càng không thể lơ là." Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
"Anh nói đúng." Cô gật đầụ
Cảnh Nguyên Chiêu vừa đổ mồ hôi như mưa, vừa tán gẫu với cô "Nếu em không đành lòng thì trút giận thay cô ấy đi."
Nhan Tâm "Được."
Trương Hải đưa thầy thuốc tới, chắc chắn có mưu đồ, Nhan Tâm có thể lợi dụng͟͟ điểm này.
Sáng sớm hôm sau, Nhan Tâm gọi Bạch Sương, bảo cô ấy ra ngoài làm việc.
Cô nói đơn giản suy nghĩ của mình nói với Bạch Sương "Cứ the0 dõi Trương Tự Kiều, điều tra rõ ràng nhất cử nhất động của cô ta."
Bạch Sương vâng lời.
Nhan Tâm còn tưởng rằng việc này cần vài ngày, không ngờ hai ngày sau, Bạch Sương đã thăm dò rõ ràng.
Hai ngày nay, Lỗ Xương Hoành luôn tới châm cứu cho Cảnh Nguyên Chiêụ
Thủ pháp này hoạt huyết hóa ứ, đối với Cảnh Nguyên Chiêu mỗi tối đều rèn luyện mà nói, xem như là một phương thức thả lỏng.
Tác dụng͟͟ của nó cũng chỉ giới hạn ở đó. Giả sử chân anh tàn tật thật, cách chữa trị "điều dưỡng" này của Lỗ Xương Hoành chẳng có chút tác dụng͟͟ quái nào.
Nhan Tâm luôn trò chuyện với Lỗ Xương Hoành lúc ông ta châm cứụ
Trong lời nói, cô khoe khoang Nghi Thành phồn hoa, g͙iàu có, yên ổn.
Đến ngày thứ tư, bên hông Nhan Tâm đe0 một chiếc chuông vàng nhỏ xíụ
Lỗ Xương Hoành vừa vào cửa, nhìn thấy chiếc chuông vàng này, toàn thân run lên.
Mà lần này đi cùng ông ta tới, lại có cả Trương Hải và Trương Nam Thù.
Trước mặt mọi người, Lỗ Xương Hoành run rẩy một cái, rất nhanh khôi phục như thường.
"... Cảm thấy thế nào rồi, cháu trai?" Trương Hải cậy g͙ià lên mặt, hỏi Cảnh Nguyên Chiêu như vậy.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn về phía ông ta "Tôi bị tàn chứ không phải bị điếc. Sao tôi lại mọc ra thêm một ông chú nữa từ trên trời rơi xuống thế này?"
Sắc mặt Trương Hải trầm xuống.
Trương Nam Thù nín cười.
"Đại thiếu gia nhà các người đều phải tôn xưng tôi một tiếng thiếu soái Cảnh. Ông lại là ai mà dám ra vẻ trước mặt tôi?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
Sắc mặt Trương Hải lúc xanh lúc đỏ "Ra vẻ gớm nhỉ "
"Gia nghiệp lớn, cái giá tự nhiên cũng lớn, đạo lý này anh em Trương Lâm Quảng, Trương Tri không hiểu, chiều hư ông đến mức không biết trời cao đất dày rồi." Cảnh Nguyên Chiêu lạnh lùng nhướng mày.
Trương Hải tức giận nghẹn cổ, nửa ngày không nói nên lời.
Trương Nam Thù ở bên cạnh nín cười đến sắp chuột rút.
Trương Nam Thù sắp cười chết rồi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Nam Thù, tiễn ông ta ra ngoài đi, chỗ này của tôi không nghe được tiếng chó sủa, ồn ào."
"Chú Hải, chú ra ngoài đợi trước đi. Người này miệng độc lắm." Trương Nam Thù giả tạo ứng phó, nụ cười trên mặt cũng không giấu được.
Phần lớn thời gian cô ấy bị Cảnh Nguyên Chiêu chọc tức chết, lúc này lại yêu chết cái miệng này của anh.
Lỗ mũi Trương Hải tức muốn phun ra lửa, nhưng lại mắng không lại, đành phải đi ra ngoài trước.
Bọn họ vừa đi, Lỗ Xương Hoành nhìn Nhan Tâm thật sâụ
"Thần y Lỗ, sao vậy?" Nhan Tâm nhìn lại ông ta.
"Không, không có gì." Ông ta nói.
Nhan Tâm "Ông châm cứu cho vị hôn phu của tôi đi, tôi ra ngoài đợi."
Trương Nam Thù đi rồi quay lại, tán gẫu với Nhan Tâm, tâm trạng cực kỳ tốt.