Chương 1277
Cô ấy cũng nhìn thấy chiếc chuông vàng nhỏ xíu Nhan Tâm đe0 trên vạt áo nghiêng "Món đồ chơi tinh xảo quá."
"Gia công tinh xảo, còn khảm đá quý, tốn không ít tiền đâụ" Nhan Tâm cười nói "Có thể làm vật gia truyền được rồi. Nếu cô thích thì tôi tặng cho cô."
"Bây giờ tôi phải quản lý một phần gia nghiệp, còn có sản nghiệp riêng của tôi nữa, không ít việc đâụ Lúc gặp quản sự mà đe0 thứ này thì không đủ trang trọng." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Lần sau tôi có cái tốt hơn sẽ đưa cho cô."
Hôm nay lúc Lỗ Xương Hoành ra về, bước chân có chút vội vàng.
Thời tiết vẫn nóng bức.
Tuy nhiên, ban đêm ở Bắc Thành sẽ khá mát mẻ, tɾong phòng để thêm ít băng thì rất dễ chịụ
Nhan Tâm bèn nói với Cảnh Nguyên Chiêu "Em hiểu tại sao năm xưa Minh Thành Tổ nhất định phải dời đô về Bắc Thành rồi. Thời tiết ở đây khá khô ráo."
Nghi Thành bắt đầu từ khoảng tết Đoan Ngọ là vào mùa mưa dầm dề, rồi đến giữa hè. Trước Lập thu, ẩm ướt oi bức.
Giang Nam có rất nhiều điều tốt đẹp, duy chỉ có mùa mưa dầm là khiến người ta ċһán nản.
Cảnh Nguyên Chiêu "Nơi này cũng rộng, kiến trúc cũng cao, tất cả đều ma͙nh mẽ dứt khoát, ở quen rồi, lúc quay về quả thực thấy chỗ nào cũng chật chội."
"Nhưng em vẫn muốn quay về." Nhan Tâm nói.
"Vì anh sao?"
"Vì đó là nhà của chúng ta." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu cười lên, hôn cô.
Anh tập luyện xong, Nhan Tâm đi xách thùng nước vào, anh dội sạch mồ hôi trên người.
"... Chị Trình làm mì chân giò, anh ăn một bát rồi ngủ nhé?" Nhan Tâm hỏi anh.
Cảnh Nguyên Chiêu "Chỉ một bát thôi sao?"
Nhan Tâm "Đây là em đặc biệt ban ơn đấy, thấy hôm nay anh thực sự đói, bụng cứ kêu mãi. Anh không được một hơi ăn ba bát mì nữa, sẽ béo đấy."
"Em không thích người béo à?"
"Bất kể người khác có thích hay không, người béo luôn không đủ khỏe ma͙nh. Béo như một ngọn núi, dễ bị tɾúng gió. Ngày nào đó anh ngã xuống, em và các con, còn cả mẹ nữa, phải làm sao đây? Nếu chết vì bảo gia vệ quốc thì không có gì để nói, chết vì chuyện béo phì này thì có oan uổng không chứ?" Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "... Em nghĩ xa thế sao?"
"Tóm lại, anh không được một hơi ăn ba bát mì nữa, cũng không được húp hết nước mì." Nhan Tâm đưa ra phán quyết cuối cùng.
Cảnh Nguyên Chiêu "Được, đều nghe em."
Thỏa thuận xong, cô mới đi bưng đồ ăn khuya cho anh.
Cảnh Nguyên Chiêu ăn xong, tâm trạng vui vẻ. Chỉ là chưa no lắm, có chút chưa thỏa mãn.
Sáng sớm hôm sau, bên chị Trình làm món mì gà xé rất ngon để ăn sáng, Trương Nam Thù đầu tóc còn chưa chải đã qua ăn chực.
Trương Nam Thù ăn xong mì cũng húp sạch nước, Nhan Tâm quả thực tối sầm mặt mũi.
Ấn cái hồ lô xuống thì cái gáo lại nổi lên, cô khổ quá mà.
Ngày thứ bảy thần y Lỗ châm cứu cho Cảnh Nguyên Chiêu, Trương Hải dẫn con gái Trương Tự Kiều lại tới, nói là thăm bệnh.
Trương Lâm Quảng lười tiếp đón bọn họ, sai người gọi Trương Nam Thù dẫn đường.
Trương Nam Thù cũng phiền. Tuy nhiên có thể nghe Cảnh Nguyên Chiêu châm chọc Trương Hải vài câu, cô ấy vẫn thấy rất sướng.
Mấy người đi đến viện của Cảnh Nguyên Chiêụ
Lỗ Xương Hoành lại bắt mạch cho Cảnh Nguyên Chiêu, nói tình hình của anh đã tốt hơn trước một chút.
Ông ta còn cử động chân Cảnh Nguyên Chiêu, hỏi anh cảm thấy thế nào.