⬅ Trước Tiếp ➡

Tác dụng͟͟ của phóng viên rất quan trọng, Trương Hải đã tiêu tiền ở tòa soạn báo, sao bọn họ có thể không vào?
Trương Hải đội cái nắng gay gắt như thiêu đốt, đi ra cổng bệnh viện, lại phát hiện một hàng lính gác đứng trước cổng, ai nấy đều vác súng trên tay.
Súng ống đạn dược đầy đủ, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, ai nấy oai phong nghiêm nghị, khí thế bức người.
Lính gác còn dựng rào chắn bảo vệ.
Phóng viên đều ở ngoài rào chắn. Sĩ quan trẻ tuổi đội mũ quân đội, lớn tiếng nói với phóng viên bên ngoài "Nơi này giới nghiêm, kẻ nào xông vào sẽ bị bắn bỏ."
Trương Hải không biết là do nóng hay do tức, nhất thời choáng váng.
"Có chuyện gì vậy?" Ông ta lớn tiếng hỏi.
Đội trưởng lính gác rất khách sáo với ông ta "Đại lão gia."
"Sao không cho bọn họ vào?" Trương Hải hỏi.
"Cấp trên truyền lệnh, bệnh viện quân y phải giới nghiêm. Tiểu thư Tự Kiều bị thương, e là thủ phạm còn có đồng bọn, thừa cơ trả thù hai cha con ngài."
Trương Hải "Hoang đường, thủ phạm đã bị bắt rồi."
"Đã thẩm vấn rồi, ông ta quả thực còn có đồng đảng."
Trương Hải "Nói hươu nói vượn "
Lỗ Xương Hoành là do cha con bọn họ sắp xếp, sao có thể còn có đồng đảng?
Những người này ngăn cản phóng viên ngoài cửa, tin tức không truyền ra được, hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiềụ
"... Con gái tôi bị thương, con bé phải trò chuyện với phóng viên, nếu không con bé chẳng phải bị thương uổng công sao?" Trương Hải la lối.
Lại nói vọng ra với đám phóng viên kia, "Các người ghi lại đi, con gái tôi, tiểu thư Trương Tự Kiều, cn bé đã đỡ một nhát dao cho Trương Nam Thù."
Các phóng viên chụp ảnh về phía này.
Một lính gác khác bước lên, nói với bọn họ "Tin tức giả mạo. Một khi các người đăng báo, lại không có bằng chứng thực tế, Trương gia sẽ niêm phong tòa soạn."
Phóng viên cũng nóng, tính tình rất nóng nảy "Vậy thì cho chúng tôi vào."
"Tại sao phải giấu giếm? Chúng tôi nhận được tin báo, có người ám sát Trương Tam tiểu thư."
"Tin báo từ đâu?" Đội trưởng hỏi.
Phóng viên nhao nhao, đều nói mình có nguồn tin.
Trương Hải thấy thế, cảm thấy rất không ổn, ông ta muốn chuồn đi.
Ông ta không tiếp tục la lối nữa, mà quay về phòng bệnh.
Lúc này, Trương Tự Kiều khó chịu hơn vừa rồi nhiều, cơn đau và ngứa ở vết thương càng lúc càng kịch liệt, khiến cô ta không thể chịu đựng nổi.
Cô ta gần như muốn lăn lộn.
"Kiều Kiều, sự việc hình như không đúng lắm, phóng viên không vào được. Vừa rồi cha lỡ lời rồi." Trương Hải nói.
Trương Tự Kiều lại chẳng buồn để ý đến ông ta "Con khó chịu quá, gọi quân y đến đây."
Trương Hải "Con nhịn một chút, nói chuyện của chúng ta trước đã."
"Không được, gọi quân y đến." Trương Tự Kiều gần như muốn hét to lên "Vết thương này, con ngứa quá, lại không chỉ là ngứa, còn đaụ.."
Mùi vị này, khó chịu gấp vạn lần so với đau đơn thuần.
Trương Tự Kiều hận không thể đập đầu vào tường "Con khó chịu "
Quân y rất nhanh đã đến.
Nhìn tình hình, nói với Trương Tự Kiều "Không có chuyện gì lớn, là vết thương đang từ từ hồi phục. Tiểu thư, cô nhịn một chút."
"Không phải đâu, tôi khó chịu quá, anh xem giúp tôi với " Trương Tự Kiều túm chặt lấy tay quân y, véo ra mấy vết ngón tay trên tay ông ấy "Tôi đau quá, lại ngứa quá "


⬅ Trước Tiếp ➡