Chương 1279
Rất nhanh có cả phòng người chen vào, lấp kín nơi này.
Trương Nam Thù chỉ huy "Đưa Kiều Kiều đến bệnh viện quân y trước, tên sát thủ này, tống vào nhà lao trước đã."
Đoàn người lục tục rời đi.
Trên mặt đất có vết máu nhàn nhạt.
Nhan Tâm tháo chiếc chuông vàng nhỏ đe0 trên người xuống, lẳng lặng nhìn bóng người đi xa.
Cô tiện tay đóng cửa lại.
Kịch hay mở màn rồi.
Trên dưới Trương gia nhất thời rất khiếp sợ.
Trương Tự Kiều được đưa đến bệnh viện quân y, còn nắm lấy tay cha mình "Sao rồi, người của cha sắp xếp thỏa đáng chưa?"
"Thỏa đáng rồi, sẽ giết chết Lỗ Xương Hoành tɾong tù, khiến ông ta không có cơ hội mở miệng." Trương Hải nói.
Trương Tự Kiều đau không chịu nổi "Con có chút không yên tâm."
"Chuyện này có gì mà không yên tâm? Lỗ Xương Hoành đã đồng ý với con thì ông ta nên biết kết cục của mình. Ông ta chịu đủ cha tấn, cũng chẳng có cách nào tự chứng minh tɾong sạch." Trương Hải nói "Con lại không để lại thóp."
Lúc này, Trương Tự Kiều mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta an tĩnh chờ đợi quân y đến xử lý vết thương cho mình.
Dao đâm không sâu, nhưng đau thật sự.
Trương Tự Kiều đau đến toát mồ hôi toàn thân, Trương Hải cũng đau lòng không thôi.
Trước mặt quân y, Trương Hải chỉ thở dài không ngớt "Con vì đỡ nhát dao này cho Nam Thù, thật sự là chịu khổ lớn rồi."
"Sao con lại ngốc như vậy? Mạng của Nam Thù là mạng, chẳng lẽ mạng của con không phải là mạng sao?"
Các quân y đều nghe thấy.
Giữa trưa, cổng bệnh viện quân y thế mà lại có phóng viên tới, muốn phỏng vấn Trương Tự Kiềụ
Sắc mặt Trương Tự Kiều tiều tụy, vẫn sẵn lòng nhận lời phỏng vấn của phóng viên.
"... Tôi không sao. Nói rõ ràng sự cảm giữa tôi và chị ấy tốt nhất, tôi làm gì cho chị ấy cũng là nên làm." Trương Tự Kiều nói.
Quân y lại nói "Tiểu thư, cô cần nghỉ ngơi."
"Tôi không sao, có thể nhận phỏng vấn." Cô ta chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, vô tội nhìn quân y.
Quân y khoảng hơn bốn mươi tuổi, vẻ mặt nghiêm túc "Tiểu thư, ngoại thương dễ bị nhiễm trùng, không thích hợp gặp quá nhiều người ngoài."
"Vậy gặp một hai phóng viên là được mà." Trương Tự Kiều nói "Nếu cứ giấu giếm huyện này đi thì người khác sẽ không nâng cao cảnh giác, càng nguy hiểm cho chị tôi hơn."
Trương Hải "Cậu ngăn cản cái gì? Chẳng lẽ cậu cũng muốn hại chết Nam Thù?"
Quân y đi ra ngoài.
Hai cha con họ Trương đợi một lát, phóng viên lại vẫn chưa vào.
"Có chuyện gì vậy?" Trương Hải hỏi.
Ông ta đi đến cửa sổ, đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài.
Bên ngoài trời nắng chang chang, ánh nắng chiếu khiến cây cối cũng héo rũ, tia nắng vàng nhảy nhót vào từ cửa sổ, cũng đưa vào luồng nhiệt như lửa.
Một chút râm mát vất vả lắm mới tích tụ được tɾong phòng, lập tức bị xua tan, lưng Trương Hải nóng toát mồ hôi.
Vết thương của Trương Tự Kiều vừa đau vừa ngứa.
Cô ta cố sức chịu đựng, khó chịu không thôi.
"Mấy phóng viên đó đâu?" Trương Hải không nhìn thấy bóng người, lại đóng cửa sổ.
Ông ta thấy Trương Tự Kiều rất khó chịu, bèn nói "Con đừng vội, cha ra cổng xem sao. Mấy tên quân y chết tiệt này, lo chuyện bao đồng "
Con gái ông ta đỡ một dao thay cho Trương Tam tiểu thư, lẽ ra phải quảng cáo thiên hạ, để tất cả mọi người đều biết công lao này của Trương Tự Kiềụ
Sau này, có thể lấy đó để đòi hỏi nhiều hơn.