⬅ Trước Tiếp ➡

Ông ta lén lút nuôi một ngoại thất, giấu rất kỹ. Ngoại thất đó là con gái của một tú tài sa sút, trẻ tuổi lại khỏe ma͙nh, hơn một năm đã sinh cho ông ta một thằng cu mập mạp.
Lỗ Xương Hoành thương đứa con trai út này như mạng sống, không biết đã tiêu bao nhiêu tiền lên người mẹ con họ.
Ông ta vẫn luôn giấu rất kỹ, không dám nói ra ngoài. Đợi con sư tử hà đông ở nhà chết đi, ông ta mới dám đón con trai về nhà.
Thậm chí ông ta dự định, qua vài năm nữa sẽ mang the0 gia sản, con trai và ngoại thất trốn đến Nam Dương. Mấy năm nay, ông ta liều mạng vơ vét tài sản, chỉ muốn tích lũy thêm một chút.
Đứa bé đã năm tuổi rồi.
Ông ta cũng dựa vào quyền quý, ví dụ như Trương Hải.
Trương Tự Kiều không biết biết được bí mật của ông ta từ đâụ
"... Con trai duy nhất của tôi. Bọn họ bắt cóc nó, tôi không còn cách nào khác." Lỗ Xương Hoành nói.
"Ông dám ám sát em gái tôi, chẳng phải cũng là đường chết sao?" Trương Tri lạnh lùng hỏi.
Trương Lâm Quảng "Tôi thấy ông không có một câu nói thật "
"Là tiểu thư Trương Tự Kiềụ Cô ta nói ba năm trước, có một lần xe ô tô của tiểu thư Nam Thù đâm phải người trên đường, khiến mấy người bị thương." Lỗ Xương Hoành nói.
Anh em Trương gia nhìn nhaụ
Quả thực có chuyện này, là chuyện trước khi Nam Thù đến Nghi Thành.
Lần đó là sau khi tuyết rơi, mặt đường đóng băng, lốp xe ô tô bị trượt, va phải một chiếc xe ngựa.
Lúc ấy đâm lật xe ngựa, một sạp mì nhỏ, có năm người bị thương bốn người bị thương nhẹ, chỉ xước da, một người bị thương nặng̝, đập vào đầu, hôn mê một thời gian.
"Trương Tự Kiều bảo tôi nói vợ lẽ của tôi cũng bị thương mà chết tɾong tai nạn lần đó. Bà vợ lẽ thứ ba của tôi quả thực cũng chết vào ba năm trước, nhưng bà ấy chết vì bệnh. Dù sao bà ấy cũng chết rồi, chết như thế nào, có từng đến con phố đó hay không, các cậu cũng không nói rõ được. Trương Tự Kiều bảo tôi nói vợ lẽ của tôi bị đâm tɾúng vào lúc đó, về nhà thì chết. Còn nói chúng tôi người thấp cổ bé họng, không dám cứng đối cứng với phủ Đại soái. Mấy năm nay, tôi vẫn luôn chờ cơ hội báo thù nên cố ý tiếp cận Trương Tự Kiều và Trương Hải, vào phủ Đại soái ám sát. Trương Tự Kiều còn nói sau khi sự việc thành công, cô ta sẽ mua chuộc báo chí tạo thế cho tôi. Đến lúc đó, các cậu vì danh tiếng của tiểu thư Nam Thù, nhất định sẽ tha cho tôi. Tôi làm xong chuyện này, Trương Tự Kiều và Trương Hải sẽ cho tôi một khoản tiền, mười thỏi vàng lớn, đưa tôi và con tôi đi Nam Dương." Lỗ Xương Hoành nói.
Trương Lâm Quảng nghe xong, cơn giận bốc lên từ đáy lòng "Tính toán hay thật Tại sao bây giờ ông lại chịu bán đứng chủ mưu?"
Lỗ Xương Hoành "Thiếu gia, tôi nhát gan sợ phiền phức, nhưng tôi không phải kẻ ngốc. Tôi không đâm bị thương tiểu thư Nam Thù, mà lại đâm bị thương tiểu thư Trương Tự Kiều, chuyện này đã thay đổi rồi. Bây giờ tôi còn một mực giúp cô ta thì có tác dụng͟͟ gì chứ? Tôi phải nói cho các cậu biết sự thật, các cậu mới có thể tìm được con trai giúp tôi."
Trương Lâm Quảng "Cô ta đỡ dao... Cô ta là muốn mượn tay chúng tôi giết ông, lại tự mình nhận lấy công lao “ân nhân cứu mạng”."
Trương Tri "Cô ta nghĩ như vậy đấy."


⬅ Trước Tiếp ➡